Vả Mặt Nữ Phụ Tận Thế

Chương 2

Chương 2
Phó Văn bước nhanh tới, nhưng không đỡ ngay, mà lấy quần áo khoác lên người đối phương, sau đó như biết trước, lén lấy thứ gì đó từ túi bên phải của cô ta.
Phó Tân lo lắng định xuống xe giúp, tôi dùng ý niệm khóa chặt cửa.
“Ngồi yên.”
Tên này tuy đầu óc có vấn đề, nhưng năng lực lại hợp ý tôi.
Nếu anh ta bị nhiễm, ai tạo nước cho tôi tắm?
Sau đó tôi gọi Trì Thiên ở xe sau xuống, trong ánh mắt ngơ ngác của cậu ấy, ra lệnh cậu lên xe tôi, ngồi vào chỗ của Phó Văn.
Phó Văn và người phụ nữ mang thai đi tới, gọi tôi mở cửa đầy sốt ruột, tôi giả như không thấy.
Tôi đạp ga, trong tiếng động cơ gầm rú, thản nhiên nói:
“Cô giỏi thì cô tự lo. Đã lo cho cô ta như vậy thì lái xe mà chăm sóc suốt đường đi.”
Nói xong liền lái xe đi.
Tiếng kêu của người phụ nữ vừa rồi không nhỏ, zombie phía xa nghe động, bắt đầu tụ lại, men theo âm thanh tiến về phía Phó Văn.
Phó Tân không ngồi yên nổi: “Lê Mạn, cô đang muốn lấy mạng em gái tôi à!”
“Tôi đã để Tiểu Thiên để lại xe cho cô ta rồi, sao lại là lấy mạng?”
“Với lại, chưa biết cô ta có bị nhiễm hay không, hay là anh đi cùng em gái yêu quý của anh sang xe đó?”
Thấy tôi có ý giảm tốc, lại nhìn zombie xung quanh đang áp sát, giọng Phó Tân vô thức hạ xuống:
“Không cần… tôi không đổi xe… ý tôi là lần sau phải nói trước với Văn Văn để em ấy chuẩn bị tâm lý.”
Tôi lại đổi sang huýt sáo một giai điệu khác.
Trong gương chiếu hậu, Phó Văn thấy mình bị bỏ rơi không chút do dự, đứng đờ hoảng loạn, lãng phí không ít thời gian, cuối cùng vẫn nhờ người phụ nữ kia giúp, khởi động được xe bán tải, phá vòng vây.
Khoảnh khắc bánh xe nghiền qua “chướng ngại vật hình người”, máu thịt văng tung tóe, độ thuần thục chẳng kém tôi.
Trước mắt lại hiện lên bình luận:
[Chiêu này cũng ghê thật, kiếp trước người phụ nữ đó ngồi xe của Trì Thiên, không lâu sau liền biến dị.]
[Trì Thiên – chàng trai đẹp trai – chết thảm lắm! Bị cắn rồi vẫn không muốn liên lụy nữ chính, chọn cùng chết.]
Trì Thiên? Cùng chết?
Tôi bắt đầu nghiêm túc xem những dòng bình luận này.
Trì Thiên là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng tôi trong một khu, từ nhỏ bị cha mẹ quản nghiêm, sai là bị phạt thể lực.
Mỗi lần như vậy chỉ có cậu ấy âm thầm ở bên tôi, chạy vác nặng, lật lốp xe, chưa từng bỏ cuộc.
Tôi cũng từng gánh tội thay cậu, rủ cậu trốn học — không phải ruột thịt mà hơn cả ruột thịt.
Nếu đã liên quan đến an nguy của cậu ấy, thì Phó Văn không thể giữ lại nữa.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất