Chương 3
Ngoài cửa sổ, chiếc xe bán tải đuổi kịp, người phụ nữ mang thai ngồi ghế phụ cúi đầu, trông yên tĩnh vô hại.
Nhưng tôi lại tinh mắt nhìn thấy những gân xanh trên cổ cô ta sắp nổi phồng lên.
Phó Văn đã run lẩy bẩy toàn thân: “Anh, anh ơi làm sao đây…”
Chưa nói xong đã bị tôi ngắt lời: “Văn Văn à, đừng vội, em cứ lái xe chậm thôi, chúng ta sẽ gặp nhau phía trước.”
Vừa nói tôi vừa đóng kín tất cả cửa sổ xe.
Phó Tân há miệng định nói gì đó, cũng bị ánh mắt đầy sát ý của tôi chặn lại.
Chiếc xe tăng tốc lao đi, chẳng bao lâu đã bỏ xa chiếc bán tải do Phó Văn lái phía sau.
Tôi vừa lái xe, vừa tìm kiếm thông tin hữu ích trong vô số bình luận trôi qua.
[Tiếp theo, Lê Mạn chắc sẽ nghỉ chân ở một ngôi làng gần đây.]
[Phó bản này là cao trào đầu tiên, chết chóc vô số, mong chờ quá!]
[Người trên kia biến thái vừa thôi, tôi muốn xem tình cảm cơ, ví dụ cảnh Lê Mạn và Phó Tân vui đùa dưới nước… hì hì]
Trước tận thế tôi thích du lịch, gần đây quả thật có một khu nghỉ dưỡng.
Sao những bình luận này lại biết tôi muốn đến ngôi làng đó để tìm vật tư?
Mở đầu ư?
Chẳng lẽ tất cả những gì tôi trải qua, trong mắt những “khán giả” này chỉ là một cuốn tiểu thuyết? Hay một đoạn video?
Đến khu nghỉ dưỡng, lối vào làng có rào chắn, bên cạnh khu rừng có bóng người lấp ló.
Giọng Trì Thiên vang lên: “Chị Mạn, để em đi tháo sợi xích chắn đường.”
Tôi khoát tay ra hiệu không cần.
Dưới ánh trăng, những tia sáng lóe lên trong rừng rõ ràng là ánh phản chiếu của dao chặt.
Người ta nói vùng núi nghèo nước độc dễ sinh kẻ gian, không đưa ra uy hiếp, họ chẳng quan tâm bạn chỉ đi ngang hay có ý đồ xấu.
Trong chớp mắt, những viên đá vụn trong phạm vi mười mét quanh tôi
dưới sự điều khiển ý niệm đã hóa thành vô số mũi tên sắc nhọn, bắn không góc chết vào hai bên rừng.
So với những dị năng thuộc tính như sấm, lửa, kim loại mà tôi từng thấy dọc đường, ban đầu tôi còn thất vọng vì năng lực điều khiển ý niệm của mình có sức chiến đấu quá thấp.
Nhưng sau khi luyện tập và khai thác không ngừng, tôi mới phát hiện sự tinh diệu của nó:
không chỉ có thể dùng vạn vật làm vũ khí, mà thậm chí còn có thể điều khiển những xác sống và con người có cấp bậc thấp hơn tôi, như điều khiển con rối.
Chỉ là điều khiển thứ có ý thức sẽ tốn nhiều tinh thần hơn, nên tôi ít khi dùng.
Tiếng kêu la vang lên không dứt bên tai, chẳng bao lâu, một đám đàn ông cầm dao bếp, liềm… ôm đầu chạy tán loạn.
Trang phục của họ không giống dân làng, mà giống lũ du côn hơn.
Theo nguyên tắc “ra tay trước rồi mới nói chuyện”, tôi hạ cửa kính xuống: “Gọi kẻ đứng đầu các người ra đây.”
Một tên tóc vàng, lông mày có sẹo tiến lại gần: “Mày là cái thá gì mà cũng dám…”
Chưa nói xong, hai tay hắn đã mất kiểm soát bóp chặt cổ mình, không thể thốt thêm lời nào.
Đến khi mặt hắn tím tái, mắt trợn trắng, tôi mới buông lực.
Được mọi người dìu đỡ, hắn cũng chẳng kịp lau bọt trắng ở khóe miệng, liên tục cầu xin tha.
“Chúng tôi không đến tranh địa bàn, chỉ đi ngang muốn nghỉ ngơi một chút.”
“Nếu có thể trao đổi chút vật tư thì càng tốt, các người thấy được không?”
Tôi chậm rãi giải thích, tên tóc vàng và đám đàn em lập tức đổi sang vẻ mặt nịnh nọt, gật đầu liên hồi.