Chương 4
“Mau lên, xong chưa?”
“Cậu có chăm luyện tập không vậy? Sao vẫn yếu thế?”
Chiếm một căn biệt thự trong làng, trong phòng tắm, tôi chỉ huy Phó Tân xả nước vào bồn.
Sắc mặt hắn tái nhợt, cơ thể run rẩy vì tiêu hao dị năng quá nhiều.
Thực ra trong ống nước vẫn có nguồn nước được dẫn từ con sông gần đó.
Nhưng sau tận thế, nhà máy lọc nước đã ngừng hoạt động từ lâu, nước trong ống khó tránh khỏi lẫn xác động vật hoặc tạp chất có mùi lạ, tôi tắm thử một lần rồi ghét đến cực điểm.
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi vỗ nhẹ đầu Phó Tân, vẫn là nguồn nước di động của tôi tốt hơn.
Thấy dòng nước ngày càng nhỏ, tôi cởi áo khoác bước vào bồn: “Thôi thôi, cậu ra ngoài đi.”
Đúng lúc đó, số lượng bình luận đột ngột tăng lên thu hút sự chú ý.
[Đến rồi đến rồi, tắm uyên ương! Hiếm lắm mới có cảnh “thịt” trong truyện sạch.]
[Nữ ác bá đạo và nam sinh thanh tú bị ép yêu, trẻ con mau che mắt lại.]
???
Nhìn kỹ, ngũ quan Phó Tân đúng là thanh tú, nhưng thân hình thì gầy như gà luộc, chẳng có mấy lạng thịt, sao tôi có thể đói khát đến mức đó?
Giây sau, chân hắn mềm nhũn, thuận thế trượt vào bồn tắm.
Mắt đỏ ngầu: “Lê Mạn, tôi Phó Tân chưa từng hạ mình như vậy, bây giờ tôi cầu xin cô, có thể… có thể đi tìm Văn Văn không?”
“Tôi biết cô không thích nó, nhưng nó là em gái duy nhất của tôi. Cô muốn làm gì tôi cũng được!”
Muốn làm gì? Tôi giờ chỉ muốn ném cậu ra ngoài.
Một bồn nước tắm sạch sẽ, bị con chuột chết như cậu làm bẩn hết.
Sắc mặt tôi xanh mét, kéo Phó Tân đã cởi sạch quần áo ném ra ngoài.
Tắm qua loa xong, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Cô Lê, anh tôi đã về rồi, nghe nói trong làng có một dị năng giả mạnh mẽ lại xinh đẹp, lập tức bảo tôi mời cô qua, anh ấy chuẩn bị rượu ngon thức ăn ngon chiêu đãi cô.”
Qua khe cửa, tên tóc vàng nở nụ cười giả tạo.
[Rượu ngon thức ăn ngon gì chứ? Rõ ràng là một bữa Hồng Môn Yến đầy đao thương!]
[Lần này Lê Mạn e là gặp họa rồi, đám này không phải dân làng bình thường đâu.]
“Tôi lát nữa sẽ qua.”
Tôi lướt qua một lượt bình luận, trong lòng đã có tính toán.
Trong phòng sáng trưng, một tảng sườn lớn bị kẹp trên than lửa nướng, đỏ trắng xen lẫn, tỏa ra mùi tanh khiến người buồn nôn.
Một gã đàn ông to lớn thô kệch dang chân ngồi ở vị trí chủ.
Phó Tân đang xưng huynh gọi đệ với hắn, miệng đầy nước đỏ, ăn uống ngon lành.
Theo ánh mắt hắn, tôi mới chú ý bên cạnh gã đàn ông có một người phụ nữ tựa vào.
Cô ta mặc váy trắng hai dây, lộ ra đường cổ mềm mại, giọng nói nũng nịu.
Vô tình vén tóc lên—lại là Phó Văn?
“Chị Lê Mạn, hình như chị rất ngạc nhiên nhỉ? Không ngờ tôi còn sống trở về sao?”
Cô ta nhỏ giọng, đầy đắc ý, quay sang làm nũng với gã đàn ông, “May mà có anh Trần, tốt bụng trượng nghĩa, thấy tôi là con gái gặp nguy hiểm nên ra tay cứu giúp.”
“Anh trai, anh không biết lúc đó em sợ thế nào đâu, các anh… sao có thể bỏ em lại, không quan tâm gì…”