Chương 4
Bước đầu tiên.
Ta đã công khai ném hạt giống mang tên “phản đối tăng ca vô nghĩa, yêu cầu bảo hộ lao động” vào lòng mọi người.
Mục đích đã đạt được.
Còn chuyện ký tên?
Ngày sau còn dài.
Ta xoay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng gầm thét giận dữ của Triệu Chấp Sự cùng những hơi hít khí lạnh bị cố nén lại của đám đệ tử.
...
“Điên rồi… nàng ta thật sự điên rồi…”
“Cứ chờ xem, Triệu Bái Bì nhất định sẽ chỉnh nàng đến chết…”
“Nguyên liệu của Thanh Tâm Lộ? Đống ‘Thực Cốt Thảo’ kia sao? Dùng tay không xử lý? Nàng không cần đôi tay nữa à?”
Thực Cốt Thảo? Xử lý bằng tay không?
Bước chân ta khựng lại, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Muốn chơi trò này với ta sao?
Đan phòng vẫn như thường lệ, chẳng khác nào một lò hấp khổng lồ. Từng đợt nhiệt khí cuồn cuộn mang theo mùi dược liệu lẫn mùi khét cháy ập thẳng vào mặt.
Mấy chục ngoại môn đệ tử cúi đầu làm việc như đàn kiến thợ, ai nấy đều cắm mặt trước đan lô hoặc dược án của mình. Sắc mặt tái nhợt xanh xao, hốc mắt hõm sâu, hoàn toàn dựa vào loại hương đề thần kém chất lượng để gắng gượng giữ lại chút tinh thần cuối cùng.
Vị trí của ta nằm ở góc khuất nhất.
Trên bàn chất thành một ngọn đồi nhỏ những bụi độc thảo màu xanh đen, tỏa ra ánh sáng lam u u.
Thực Cốt Thảo.
Thứ này có độc dịch cực mạnh, ăn mòn huyết nhục. Khi xử lý bắt buộc phải dùng linh lực cực kỳ tinh vi bao bọc đầu ngón tay, từng chút từng chút loại bỏ độc căn vô dụng và lá khô héo.
Thông thường xử lý một gốc thôi cũng phải tốn nửa canh giờ, linh lực tiêu hao cực lớn.
Còn trước mắt là cả một đống như thế này?
Có làm đến sáng mai cũng chưa chắc xong.
Rõ ràng Triệu Bái Bì muốn phế đôi tay của ta, hoặc trực tiếp ép khô toàn bộ linh lực trong người ta.
“Ôi chao, đây chẳng phải vị Lâm đại thánh nhân dám cãi tay đôi với chấp sự sao?”
Một giọng nói chua ngoa vang lên bên cạnh.
Là Liễu sư tỷ.
Nàng đang thong thả dùng một con dao bạc nhỏ cắt những đóa Ninh Thần Hoa ôn hòa, ánh mắt tràn đầy vẻ hả hê.
“Cảm giác xử lý Thực Cốt Thảo thế nào? Cứ từ từ mà hưởng thụ nhé. Giờ Dậu tan việc à? Ta thấy tới giờ đó ngươi giữ được mấy ngón tay đã là tốt lắm rồi!”
Vài đệ tử xung quanh cũng lén nhìn sang.
Trong ánh mắt họ có chút thương hại.
Nhưng nhiều hơn là sự thờ ơ lạnh nhạt như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.
Và cả một tia chế giễu khó nhận ra.
Thấy chưa?
Ai bảo ngươi thích thể hiện.
Giờ bị chỉnh rồi đấy.
Ta lười chẳng buồn để ý.
Ánh mắt lướt qua đống độc thảo kia, rồi vô tình nhìn thấy đống sắt vụn đồng nát chất trong góc.
Cùng chiếc quạt lá bồ rách nát treo trên tường, thứ chuyên dùng để quạt gió cho đan lô, mặt quạt đầy dấu tay dính dầu mỡ.
Một kế hoạch cực kỳ kỳ quái lập tức hình thành trong đầu.
Ta xắn tay áo lên.
Nhưng không hề động tới đám Thực Cốt Thảo.
Ngược lại, ta bước tới đống tạp vật, loảng xoảng một hồi rồi lôi ra một cái chậu đồng cũ sứt miệng cùng mấy thanh sắt gỉ loang lổ.
Tiếp đó, ta gỡ luôn chiếc quạt lá bồ bẩn đến mức không nhìn ra màu gốc xuống.
“Này! Lâm Quyển Quyển! Ngươi làm gì thế? Đó là đồ công cộng của đan phòng…”
Một đệ tử phụ trách quản lý tạp vật vội lên tiếng.
“Cho mượn một lát, sẽ trả ngay.”
Ta không ngẩng đầu, tiếp tục hí hoáy.
Dùng thanh sắt cố định chiếc quạt lá bồ lên mép chậu đồng.
Sau đó kẹp vài viên hạ phẩm linh thạch phế bỏ, vẫn còn sót lại chút linh lực yếu ớt vào trục quạt.