Vị Trí Của Em Trong Lòng Anh, Vĩnh Viễn Chẳng Đổi Thay

Chương 4

Chương 4
(Hồi ức)
Nhà Lữ Hành: "Tuyệt quá đi mất!"
Thế rồi vì quá phấn khích, hình như tôi lại nốc thêm mấy vò rượu hoa quế nữa thì phải...
Nhớ lại tất cả những chuyện này, tôi vội vàng nắm chặt lấy tay cô ấy.
Nhà Lữ Hành: "Anh nhớ ra rồi. Trước đây anh luôn thiếu chút dũng khí, cũng không có cơ hội để bày tỏ lòng mình với em... Ganyu. Có thể sự dũng cảm lúc đó có chút hơi men tác động, nhưng... tình cảm này là hoàn toàn chân thành."
Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt tràn ngập sự thâm tình và mong đợi ——
Nhà Lữ Hành: "Ganyu... anh thấu hiểu sự cô độc và trống trải của em. Ở một góc độ nào đó, anh cũng vậy. Hứa với anh nhé. Sau này chúng ta sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa..."
Cô ấy khẽ lau đi giọt nước mắt lăn dài, rồi nở một nụ cười dịu dàng.
Ganyu: "Chạm vào... sừng của em đi..."
Đó là lần đầu tiên tôi chạm vào sừng của Ganyu, cũng giống như vừa rồi, tôi dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve, cảm nhận hình dáng chiếc sừng của cô ấy.
Ganyu: "Tiên Lân chỉ cho người thân thiết nhất chạm vào sừng thôi đó..."
Hai con người vốn vụng về trong việc bày tỏ tình cảm, cuối cùng lại hoàn thành cột mốc "yêu đương" danh chính ngôn thuận sau một thời gian dài gắn bó.
Kể từ khoảnh khắc đó, chúng tôi đã chấp nhận đối phương với thân phận là "vợ chồng".
Nếu như trước đây, việc muốn dốc bầu tâm sự giống như việc hét lớn vào một hang động không một bóng người, thì sau này, chúng tôi dường như đã trở thành tấm gương phản chiếu của nhau —— một người, một gương, soi rọi hình bóng của đối phương.
Bất kể có tâm sự điều gì, chúng tôi đều có một người để lắng nghe, và người kia cũng sẽ dịu dàng đáp lại, vỗ về...
Tôi nghĩ, có lẽ chính thứ cảm giác không còn cô độc, cảm giác khiến tâm hồn trở nên vẹn tròn viên mãn này đã biến tôi và Ganyu thành chỗ dựa vững chắc nhất của đời nhau.
Ganyu: "Hơ-ha... Ông xã... anh về rồi à..."
Cô ấy khẽ chuyển mình, vươn vai một cái đầy lười biếng.
Nhà Lữ Hành: "Ừm. Thấy em đang ngủ nên anh không nỡ đánh thức. Em đã ăn tối chưa?"
Ganyu: "Em vẫn chưa..."
Nhà Lữ Hành: "Anh cũng thế. Chúng mình cùng làm, cùng ăn nhé."
Ganyu: "Vâng! Cùng làm, cùng ăn..."
Sau khi cơm được nấu sơ qua, tách lớp đài sen ra, đem hạt gạo trộn đều với hạt sen.
Cà rốt thì dùng máy ép trái cây xay nhuyễn để sẵn.
Đợi đến khi cơm và hạt sen chín kỹ, điểm khác biệt trong cách làm của Ganyu so với món "Tứ Phương Hòa Bình" ở các nhà hàng là ở công đoạn tiếp theo: cô rưới nước ép cà rốt lên phần cơm, khéo léo tạo hình một chú Kỳ Lân đang say giấc giữa bụi hoa.
Sau đó, cô xếp thêm vài quả quả mâm xôi bên cạnh đĩa để làm đồ ăn kèm.
Cuối cùng, cô điểm xuyết thêm vài cánh hoa Thanh Tâm, vậy là món "Thịnh Thế Thái Bình" đã vẹn tròn cả sắc, hương, vị.
(Ghi chú của tác giả: Ở đây tôi đã đặc biệt so sánh hai bức ảnh của món Tứ Phương Hòa Bình và Thịnh Thế Thái Bình. Với món Tứ Phương Hòa Bình, bạn có thể thấy rõ những miếng cà rốt trong cơm, còn cơm của món Thịnh Thế Thái Bình lại được nhuộm đỏ một phần chính là "hình ảnh Kỳ Lân say giấc giữa bụi hoa", vì vậy tôi đoán món Thịnh Thế Thái Bình sử dụng nước ép cà rốt thay vì cà rốt cắt miếng).
Món ăn đặc biệt của Ganyu - Thịnh Thế Thái Bình & Tứ Phương Hòa Bình
Trong suốt quá trình nấu nướng, Ganyu là đầu bếp chính, còn tôi thì làm phụ bếp cho cô ấy: từ ép nước đến chuẩn bị nguyên liệu, tất cả đều do một tay tôi đảm nhận.
Người ta thường bảo "nam nữ phối hợp, làm việc không mệt", dù trong gian bếp cả hai đều bận rộn đến mức im lặng, nhưng bầu không khí tổng thể lại ngập tràn một sự bình yên, thấu hiểu mà chẳng cần gọi tên.
Món ăn này thực ra không có quá nhiều công đoạn phức tạp, làm khá nhanh gọn, vừa lấp đầy chiếc bụng đói lại vừa cân bằng dinh dưỡng.
Vì thế, đây cũng là món ăn quen thuộc của cặp vợ chồng bận rộn như tôi và Ganyu.
Đứng từ phía sau Ganyu, nhìn cô ấy dịu dàng đặt những cánh hoa Thanh Tâm cuối cùng lên cạnh đĩa để trang trí, dáng vẻ đảm đang khéo léo ấy khiến một dòng nước ấm áp len lỏi vào tim tôi.
Tôi không kiềm được lòng, tiến lên một bước rồi vòng tay ôm lấy cô ấy từ phía sau.
Nhà Lữ Hành: "Anh cảm thấy món này còn ngon hơn cả Tân Nguyệt Hiên làm ấy chứ. Lại còn có nước ép cà rốt và hoa Thanh Tâm trang trí nữa... Thật tuyệt vời. Ở nhà mà cũng được ăn món ngon thế này..."
Ganyu: "Hi hi..."
Cô gái nhỏ dịu dàng, đáng yêu nép trong lòng tôi, đôi gò má khẽ ửng hồng, nở một nụ cười thẹn thùng nhẹ nhàng.
Tôi đưa tay vuốt ve chiếc sừng của cô ấy, rồi đặt một nụ hôn nhẹ phớt qua bờ môi mềm mại kia——
Ganyu: "Ưm... a..."
Nhà Lữ Hành: "Món khai vị ăn xong rồi, giờ đến lượt món chính thôi."
Buông cô ấy ra khỏi vòng tay, tôi và cô ấy mỗi người bê một đĩa "Thịnh Thế Thái Bình", cùng ngồi vào bàn ăn bắt đầu thưởng thức.
Món ăn mềm dẻo, thanh ngọt này tuy là đồ chay, nhưng ngoài việc hội tụ đủ hương sắc vị thì dinh dưỡng cũng cực kỳ phong phú.
Tiện thể nói luôn, dù tôi vẫn là người ăn thịt, nhưng ít nhất là những lúc ăn cơm cùng Ganyu, chúng tôi đều chỉ ăn chay, vậy nên bản thân tôi cũng dần quen với chế độ ăn này.
Phần ăn của tôi chẳng mấy chốc đã sạch sành sanh, trong khi đĩa của Ganyu vẫn còn lại một nửa — tôi quá hiểu người vợ của mình đang lo lắng điều gì rồi.
Nhà Lữ Hành: "Dù em có béo lên thật thì cứ đi phiêu lưu cùng anh là được mà. Cường độ vận động không nhỏ đâu, nhất định sẽ giảm cân được."
Cô ấy gật gật đầu, nhưng ngay sau đó nhìn món ăn trước mặt lại lắc đầu, giống như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm.
Nhà Lữ Hành: "Không sao đâu mà. Với lại, cũng không thể để bụng đói được đúng không?"
Ganyu: "Ưm... cái đó, mấy bông Thanh Tâm này, anh ăn giúp em nhé... Vị chua đắng của hoa Thanh Tâm có tác dụng kích thích vị giác, khai vị tốt lắm..."
Nhà Lữ Hành: "Em sợ ăn hoa Thanh Tâm xong lại thấy đói nữa à?"
Ganyu: "Vâng..."
Nể tình cô ấy đã nói vậy, tôi dứt khoát dùng đũa gắp vài bông hoa Thanh Tâm từ đĩa của cô ấy sang đĩa của mình rồi ăn sạch.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất