Chương 3
(Hồi ức)
Nhà lữ hành: "Thực ra về chuyện cô đơn... tôi cũng vậy thôi. Chúng ta có thể làm bạn chứ, cô Ganyu?"
(Hồi ức)
Ganyu: "Ừm. Hi hi... Ngoài công việc ra, cảm giác có được một người bạn là nhân loại, thực sự là một niềm vui vượt ngoài mong đợi của tôi đấy."
Cô nhoẻn miệng cười, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo như búp bê bằng sứ ấy, bỗng chốc thoáng hiện lên hai rặng mây hồng.
Cũng chính từ thời điểm đó, chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn.
Đôi khi, tôi nhận được những lời nhờ vả với tư cách bạn bè từ Ganyu, giúp cô ấy chạy vặt hay giải quyết vài rắc rối nhỏ.
Ngược lại, Ganyu cũng đồng hành cùng tôi trong những chuyến phiêu lưu, giúp tôi hoàn thành các ủy thác.
Đương nhiên, khi mối quan hệ đã có sự qua lại thì những "buổi hẹn ăn tối" là điều không thể thiếu —— đây cũng là đạo lý đối nhân xử thế mà Ganyu học được từ Huixin.
Dù tôi luôn nghĩ hai đứa là bạn bè thì chẳng cần câu nệ mấy chuyện hình thức này, nhưng lần nào đi ăn cùng cô ấy tôi cũng thấy vô cùng vui vẻ.
Có thể ngày hôm đó tâm trạng tôi không tốt, nhưng cô ấy đúng như cái tên của mình, dịu dàng như một cơn mưa lành tưới mát tâm hồn tôi.
Mỗi lần gặp gỡ và ở bên cô ấy, lòng tôi lại tìm thấy một khoảng lặng bình yên đến lạ kỳ.
Tình trạng này duy trì không bao lâu thì tôi đã chủ động đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ vốn dĩ đã mỏng đến không thể mỏng hơn kia.
Đó là lần đầu tiên tôi vừa mở mắt thức dậy đã nhìn thấy Ganyu.
Lúc ấy đầu óc tôi vẫn còn hơi choáng váng... rõ ràng là kết quả của trận say khướt ngày hôm trước.
Xem ra cô ấy đã đưa tôi về lại Ấm Trần Ca, rồi nhờ có Tubby và Paimon giúp sức mới đỡ được tôi lên giường.
Còn bản thân cô ấy thì chỉ gục xuống bàn chợp mắt một lát, cứ thế trông chừng tôi suốt cả đêm.
Ngay khi tôi còn đang định lên tiếng xin lỗi vì sự thất lễ của mình, cô ấy đã đỏ bừng mặt nói trước.
Bàn tay nhỏ nhắn của Ganyu níu lấy vạt áo tôi, bờ vai khẽ khàng lay động đầy bất an, ánh mắt cũng cố tình nhìn sang hướng khác, không dám nhìn thẳng vào tôi ——
(Hồi ức)
Ganyu: "Chuyện đó... những lời anh nói hôm qua, còn... tính nữa không?"
Hôm qua? Hôm qua mình đã nói gì nhỉ?
Đầu hơi đau nhức, chắc là do di chứng của cơn say rồi. Nhất thời tôi không tài nào nhớ ra nổi, hình như hôm qua có chuyện gì vui lắm, tôi uống hơi quá chén nên trí nhớ có một đoạn bị đứt quãng...
(Hồi ức)
Nhà Lữ Hành: "Hôm qua anh đã nói gì cơ..."
(Hồi ức)
Ganyu: "Không... không có gì... coi như em chưa nói gì đi..."
Ánh mắt tràn đầy mong đợi và ngượng ngùng của cô ấy lập tức chùng xuống.
Đôi mắt vốn long lanh ánh nước màu lam nhạt cũng vì câu trả lời của tôi mà trở nên ảm đạm, mất đi thần sắc.
Trông cô ấy tủi thân đến tội nghiệp, những giọt nước mắt bắt đầu chực trào nơi khóe mi...
Kịp không? Gấp lắm rồi! Thời gian dành cho tôi không còn nhiều nữa! Đồng hồ đang tích tắc trôi, đại não của tôi phải vận hành hết công suất thôi...
Rốt cuộc hôm qua mình đã nói cái quái gì thế này!??
Hình như lúc ăn cơm hôm qua tôi có uống chút rượu hoa quế. Loại rượu ngọt thanh này cực kỳ dễ say, lúc ấy uống hơi nhiều, tôi liền mượn chút men rượu để...
(Hồi ức)
Nhà Lữ Hành: "Ganyu! Anh... thật ra anh cũng giống như em vậy, ưm... cũng cô đơn lắm! Trống trải lắm! Anh... anh thích em! Kết... kết hôn với anh đi! Như vậy chúng ta đều sẽ không còn cô đơn... trống trải nữa! Ha ha..."
Đã thốt ra những lời đàn ông nhất cuộc đời mình.
(Hồi ức)
Ganyu: "Dạ? Nếu... nếu em từ chối thì sao?"
(Hồi ức)
Nhà Lữ Hành: "Ha ha... Thế thì... thế thì thôi vậy! Không ép buộc! Anh sẽ... từ bỏ! Ha ha..."
(Hồi ức)
Ganyu: "Không phải... Cái đó, em... em cũng thích Nhà Lữ Hành... Nhưng, em muốn nghe anh nói những lời này khi anh đang tỉnh táo cơ..."
(Hồi ức)
Nhà Lữ Hành: "Vậy là em đồng ý rồi đúng không?"
(Hồi ức)
Ganyu: "Vâng..."