Chương 6
Thân thể ta nhỏ bé, len lỏi giữa vô số bước chân hỗn loạn. Chỉ cần người khác sơ ý là có thể giẫm chết ta.
Ta né tránh liên tiếp, một mạch bò đến bên cạnh thư sinh.
Đó là người thứ hai ta quen biết.
Không biết chàng còn nhớ ta hay không.
Ta vừa định dừng bên bồ đoàn của chàng, bỗng trên đầu tối sầm.
Một bàn chân lớn hung hăng giẫm xuống.
Kẻ kia cố ý muốn giết ta, còn lẩm bẩm:
“Đồ súc sinh từ đâu chui ra vậy?”
Ta tránh được một lần.
Hắn vẫn không chịu buông tha, lại giẫm xuống lần nữa.
Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, thư sinh đột nhiên đưa tay đẩy ta ra.
Nhưng bàn tay chàng lại bị người kia giẫm dưới chân.
Ta ngây người.
Không biết nên nghĩ gì.
Thư sinh đau đến nhíu mày, vẫn mỉm cười nói:
“Chỉ là một con rắn nhỏ trước Phật tiền, huynh đài xin nương chân.”
Người kia bực bội thu chân về, trách chàng xen vào chuyện người khác:
“Chỉ là một con rắn, hiền đệ làm quá rồi.”
Thư sinh chắp tay, ra vẻ trang nghiêm niệm một câu:
“A Di Đà Phật.”
Rồi nói:
“Vạn vật đều có linh tính. Trước mặt Phật Tổ, huynh đài sao có thể sát sinh?”
Người kia không thèm tranh cãi, cùng bằng hữu bỏ đi.
Trong Phật tự người đến người đi.
Ta ngẩng đầu nhìn tên thư sinh ngốc ấy.
Lần đầu chàng đặt tên cho ta.
Lần thứ hai chàng cứu mạng ta.
Ta nên báo đáp ân tình này.
Thư sinh bỗng cười híp mắt:
“Rắn ngốc nhỏ, mau về đi.”
Rắn ngốc nhỏ?
Ta thật muốn cắn chàng.
Tên thư sinh ngốc lại chẳng hề hay biết, còn đưa một ngón tay chọc nhẹ lên đầu ta.
“Về đi, về mà tu hành.”
Ta tránh bàn tay ấy.
Chàng lập tức kinh ngạc reo lên:
“Ngươi biết tránh tay ta mà không cắn ta!”
Ta nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn chàng.
Chàng khựng lại, rồi không dám tin hỏi:
“Ngươi... chẳng lẽ là Vân Trọng Vũ?”
Vân Trọng Vũ.
Đây là lần đầu tiên có người gọi tên ta.
Ta dùng đuôi quét nhẹ lên người chàng.
“Đúng là ngươi thật!”
Tên thư sinh ngốc cười vô cùng vui vẻ, chẳng để ý ánh mắt của người khác, cứ thế trò chuyện với một con rắn giữa Phật tự.
“Trùng hợp quá! Thật là trùng hợp!”
“Ngươi đến tìm ta sao? Hay là để ta mang ngươi đi nhé?”
Chàng cẩn thận đưa tay ra, trong mắt đầy vẻ mong đợi.
Đúng là một tên thư sinh ngốc.
Ta nhẹ nhàng bò lên bàn tay chàng, lặng lẽ cuộn mình trong lòng bàn tay ấy.
Nếu ta rời đi...
Có lẽ Nguyên Chẩn sẽ rất vui.
Để không mang tai họa đến cho thư sinh, ta thu liễm toàn bộ yêu khí, ngoan ngoãn trở lại làm một con hắc xà.
Suốt dọc đường, thư sinh ôm ta lải nhải không ngớt.
Dường như cả thiên hạ chẳng ai chịu nghe chàng nói, nên mọi tâm sự đều đổ hết lên đầu ta.
Chàng nói mình tên là Tô Khám, từ Kỳ Châu lên kinh ứng thí.
Chàng tin chắc bản thân sẽ đỗ đạt, cũng quyết tâm làm nên sự nghiệp, lưu danh sử sách, để không uổng một đời đến với nhân gian.
Tô Khám ngủ chung đại thông phô với những thư sinh khác, nhưng lại làm riêng cho ta một chiếc ổ nhỏ.
Đơn sơ, nghèo nàn.
Nhưng đó là nơi ở đàng hoàng đầu tiên của ta tại nhân gian.
Đám thư sinh ấy tuy nghèo khó, nhưng ai nấy đều rất lương thiện.
Tô Khám không đủ tiền ăn, bọn họ lại lén giúp đỡ, khiến chàng thường cảm động đến rơi nước mắt.
Có khi năm người phải chia nhau hai chiếc bánh hấp.
Bộ dạng đáng thương ấy khiến ta đau cả đầu.
Thế mà bọn họ vẫn cười, nói rằng:
“Dẫu nghèo vẫn giữ chí bền, không phụ hoài bão thanh vân.”
Đám hòa thượng trong chùa còn ăn ngon hơn họ.
Ta thỉnh thoảng âm thầm thi triển pháp thuật, để mấy người bọn họ gặp được quý nhân, hoặc gặp vận may, không còn khốn khó đến mức cơm cũng chẳng có mà ăn.
Ngày thi đến gần.
Tô Khám quên ăn quên ngủ.
Mệt rồi thì ôm ta nói vài câu, sau đó lại vùi đầu khổ học.
Những người khác càng học càng tiều tụy, mắt hõm sâu, thần sắc như nhập ma.
Đám người này học đến phát điên rồi.
Đến mức một con rắn như ta cũng chẳng còn muốn làm người.
Những ngày ở cùng họ, ta thấy tự do hơn nhiều so với lúc ở bên Nguyên Chẩn.
Ừm.
Lần này cho dù Nguyên Chẩn có đến tìm, ta cũng sẽ không theo chàng trở về.
Dù sao chàng cũng chẳng để tâm.
Không biết vì sao.
Mỗi lần nhớ tới Nguyên Chẩn, lòng ta lại đau nhói.
Vừa buồn bực, vừa ngột ngạt đến không thở nổi.
Đó không phải bệnh.
Mà cứ lặp đi lặp lại giày vò ta, khiến ta hận đến nghiến răng.
Đó chính là hận và oán sao?
Ta không muốn gặp lại chàng nữa.
Những người này biết cười, biết mắng, biết khóc, biết làm loạn.
Đôi khi còn cãi vã.
Trong khách điếm có kẻ đánh nhau, náo nhiệt vô cùng.
Mỗi ngày ta đều quan sát bọn họ.
Dù vẫn chưa hiểu vì sao một người có thể vì một người khác mà trả giá tất cả, nhưng ta đã hiểu, con người không chỉ có thiện và ác.
Ví như bằng hữu của Tô Khám là Cốc Vạn Thành.
Nhà ở kinh thành, gia cảnh giàu có.
Chàng đối xử với Tô Khám rất tốt, luôn giúp đỡ.
Đối với Tô Khám, Cốc huynh là người cực tốt.
Nhưng Cốc Vạn Thành lại khinh thường những thư sinh khác trong khách điếm.
Mỗi lần đến đều lộ vẻ chán ghét, còn nhiều lần mỉa mai họ.
Đêm trước ngày vào trường thi, Tô Khám trằn trọc mãi không ngủ.
Vì quá căng thẳng, sắc mặt chàng trắng bệch.
Ta không đành lòng.
Bèn thi pháp kéo chàng vào trong mộng.