Vì Yêu Làm Quái

Chương 5

Chương 5
Một giọt lệ chảy xuống từ khóe mắt chàng.
Ta ngẩn người.
Nguyên Chẩn nhắm mắt, khẽ nói:
“Từ nay về sau, mỗi đêm ta sẽ tụng kinh cho nàng, giúp nàng đắc đạo thành tiên.”
Ta không còn quấy phá nữa.
Ta lặng lẽ nằm trên đầu gối chàng, nghe giọng nói muôn đời không đổi ấy an ủi chúng sinh, an ủi những linh hồn lưu lạc trên thế gian.
Giọng chàng bình lặng.
Giọng chàng an hòa.
Nhưng ta biết, sâu trong lồng ngực chàng đang run rẩy dữ dội.
Mà nơi sâu nhất trong tim ta cũng không ngừng rung động.
Kể từ ngày ấy, Nguyên Chẩn không còn đuổi ta đi.
Chàng luôn mang ta bên mình.
Buổi sớm đưa ta tới Phật điện làm khóa lễ.
Ban đêm ta nằm trên đầu gối chàng nghe tụng kinh.
Thỉnh thoảng chàng còn dẫn ta đi trừ yêu, chỉ là thủ đoạn đã ôn hòa hơn trước rất nhiều.
Thậm chí, chàng còn tha cho một con chuột tinh.
Con chuột tinh ấy cầu xin Nguyên Chẩn khai hóa, còn muốn theo chàng về tu hành.
Thiếu nữ áo xám khóc như mưa lê hoa đái vũ.
Nguyên Chẩn không lên tiếng, khiến ta vô cùng khó chịu.
Ta thè lưỡi, chui ra khỏi lòng chàng, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi thật sự muốn đi theo chàng ấy sao?”
Vừa thấy ta hiện thân, chuột tinh lập tức hồn bay phách lạc, cuống cuồng bỏ chạy.
Ta tưởng Nguyên Chẩn sẽ nổi giận.
Không ngờ chàng chỉ nhét ta trở lại trong lòng, khẽ cười:
“Tham sân si, khó mà dứt bỏ.”
Ta càng không vui.
“Vì sao chàng không từ chối nàng ta? Chẳng lẽ chàng còn muốn mang theo một con chuột tinh bên mình?”
“Chúng sinh bình đẳng, ta không thể cự tuyệt.”
Chúng sinh bình đẳng ư?
Ta không thích!
Ta há miệng cắn lên ngực chàng một cái.
Chàng kéo ta ra, thở dài bất đắc dĩ:
“Yêu nghiệt.”
Ta thuận thế quấn lên cánh tay chàng, hờ hững nói:
“Về thôi, ta buồn ngủ rồi.”
Cổ thụ cao ngất trời xanh.
Một cơn gió thổi qua, lá cây xào xạc, như thể cả thiên địa đang cất tiếng gọi.
Đó không phải cơn gió tầm thường.
Ta chưa từng hại người, cũng chưa từng làm ác.
Vậy vì sao lại có thiên uy giáng xuống chấn nhiếp ta?
Nguyên Chẩn nhẹ nhàng vuốt ve đầu ta.
Cuối cùng chàng không nói gì, chỉ lặng lẽ trở về Phật tự.
Nguyên Chẩn rất bận.
Tụng kinh là việc của chàng.
Trừ yêu là việc của chàng.
Ngay cả giải ưu cho hoàng đế cũng là việc của chàng.
Chàng mang ta vào cung.
Vị hoàng đế của nhân gian ấy quả thật kỳ lạ.
Ta lén nhìn một cái, chỉ thấy người ấy gầy đến mức đáng sợ.
Dung mạo trẻ tuổi, thân hình gầy gò, sắc mặt trắng bệch.
Đôi mắt nâu sẫm dường như luôn tìm kiếm điều gì đó.
Nhưng vừa mở miệng nói chuyện, ánh mắt vốn tản mạn kia lập tức ngưng tụ lại, sắc bén và tinh anh đến hiếm thấy.
“Nguyên Chẩn trụ trì, trẫm lại mơ thấy đám quỷ kia! Chúng quấn lấy trẫm! Quấn lấy trẫm! Ngươi có thần thông thông thiên, vì sao không giúp trẫm diệt hết ác quỷ ấy? Trẫm phải làm sao đây?”
“Bệ hạ chớ nóng vội... Đêm nay bần tăng sẽ ở trong điện cầu phúc trừ tà cho bệ hạ...”
Ta trốn trong tay áo Nguyên Chẩn, nửa tỉnh nửa mê.
Những lời ấy ta nghe không trọn vẹn.
Mỗi khi bọn họ nói chuyện như vậy, ta đều buồn ngủ.
Quá nhàm chán.
Chẳng có chút thú vị nào.
...
Tiết trời cuối xuân còn vương hơi lạnh.
Nguyên Chẩn thường xuyên ra vào hoàng cung, nhưng chứng ác mộng của vị tiểu hoàng đế kia vẫn không hề thuyên giảm.
Ta nằm trên người chàng, truyền âm vào tai:
“Căn bản chẳng có con quỷ nào quấn lấy hắn. Chỉ là trong lòng hắn có quỷ, nên mới sinh ra mộng yểm. Dù chàng có thần thông quảng đại đến đâu, cũng không thể trừ được con quỷ trong lòng người.”
Nguyên Chẩn không đáp.
Chàng chỉ lặng lẽ tụng kinh.
Tiểu hoàng đế sống trong sợ hãi suốt ngày, dần mất lòng tin với Nguyên Chẩn, lại triệu tới vô số kỳ nhân dị sĩ tìm phương cứu chữa.
Trong số những người ngoài cung tới đây, có một đạo sĩ thân hình như hạc, râu tóc bạc trắng, thoạt nhìn quả thật có vài phần đạo hạnh.
Đạo sĩ chỉ nói mấy câu huyền cơ, tiểu hoàng đế đã vô cùng khâm phục, lập tức sai người đưa Nguyên Chẩn trở về Phật tự.
Về tới chùa, một đám tiểu hòa thượng vây quanh Nguyên Chẩn, người một lời kẻ một tiếng.
Ý của họ chẳng qua là, nếu không còn hương hỏa do hoàng thất cung phụng, sau này bọn họ phải sống thế nào.
Ta không hiểu.
Một đám người vốn nên thanh tâm quả dục, giờ đây lại vì những chuyện vụn vặt mà phiền não.
Toàn là tục vật.
Ở cùng bọn họ, đến bao giờ Nguyên Chẩn mới có thể ngộ được đại đạo?
Đêm ấy.
Ta nâng mặt chàng lên, nghiêm túc nói:
“Làm hòa thượng chán chết. Nguyên Chẩn, theo ta về đi. Ta đưa chàng tới nơi ta tu hành. Chúng ta cùng ẩn cư, chàng vẫn có thể ngày đêm tụng kinh.”
Nguyên Chẩn ngước mắt, ánh nhìn lạnh như băng:
“Đây là đạo của ta. Nếu nàng muốn đi, ta tuyệt đối không giữ.”
Ta nóng nảy, bật dậy, chân trần giẫm lên bồ đoàn, đá nhẹ vào đầu gối chàng.
“Chàng thật không biết biến thông! Ta chỉ muốn giúp chàng. Cớ gì phải ở lại đây để vướng thêm nghiệp chướng?”
Chàng chậm rãi nhắm mắt, môi mỏng khẽ động:
“A Di Đà Phật.”
Là ý gì?
Đang nói chuyện, ai lại đột nhiên niệm một câu A Di Đà Phật?
Chàng không muốn nói chuyện với ta nữa.
Ta tức giận quay người bỏ đi.
Ta ngủ dưới bàn thờ trong Phật điện.
Nguyên Chẩn không đến tìm ta, ta cũng tuyệt đối không trở về.
Ta ngủ rồi tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Khoảng thời gian này có rất nhiều thư sinh tới lễ Phật, người qua kẻ lại, cũng chẳng biết họ cầu điều gì.
Có lẽ lại mơ mộng công danh, thi đỗ làm quan.
Ta đang lén quan sát bọn họ, bỗng phát hiện giữa đám đông có một người vô cùng quen mắt.
Một thân áo xám, thần sắc thành kính, miệng lẩm bẩm:
“Xin phù hộ cho tiểu sinh lần này nhất định đỗ đạt. Không cầu đứng đầu bảng, chỉ mong vượt qua điện thí là đủ.”
Là thư sinh đã đặt tên cho ta!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất