Chương 5
Biểu cảm của anh có chút căng thẳng, như thể không biết phải giải thích với tôi thế nào.
“Thật sự không cần trả ô đâu, tôi đâu thiếu mỗi cái ô này.”
Anh lắc đầu.
“Không phải... Chiếc xe này là...”
Tôi đập mạnh vào đùi, chợt hiểu ra.
“À! Anh ghép chuyến trùng đúng xe với tôi đúng không? Trùng hợp quá!”
Lục Thương Việt gật đầu lia lịa, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đáp rất nhanh:
“Đúng vậy... Trùng hợp thật.”
Xe đã chạy được một quãng khá xa.
Đến lúc ấy tôi mới thấy có gì đó không ổn.
Bỏ qua chuyện anh tài xế mặc nguyên một bộ vest chỉnh tề như doanh nhân mà lại chạy xe công nghệ.
Điều kỳ lạ là...
Trông anh ấy cứ như lần đầu nhận cuốc xe vậy.
Lúng túng vô cùng.
Lên xe lâu như thế rồi mà vẫn chưa bắt tôi đọc bốn số cuối số điện thoại.
Không nhịn được nữa, tôi nhắc:
“Anh tài xế, anh còn chưa bảo tôi đọc bốn số cuối điện thoại mà.”
Người tài xế phía trước khựng lại.
“À? À... Xin lỗi cô, vậy bốn số cuối số điện thoại của cô là bao nhiêu?”
“2641.”
“Vâng, 2641.”
Thấy anh ta lại im bặt, tôi tiếp tục nhắc:
“Tôi đi ghép chuyến với anh ấy, anh cũng chưa hỏi số điện thoại của anh ấy nữa.”
Sắc mặt tài xế lập tức cứng đờ, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi, giọng nói cũng bắt đầu lắp bắp.
“Ông... ông chủ, bốn số cuối số điện thoại của ngài là...”
“7521.”
Tôi tặc lưỡi đầy kinh ngạc, từ trên xuống dưới đánh giá Lục Thương Việt một lượt.
Được đấy.
Chỉ cần khoác một chiếc áo măng tô dài cho ra dáng là đã bị người ta gọi là “ông chủ” luôn.
Lần sau tôi cũng phải thử ăn mặc như thế mới được.