Việt Trúc Thanh

Chương 6

Chương 6
Đến nhà thì mưa đã tạnh, trời cũng tối hẳn.
Quả nhiên.
Không cần nhìn kỹ cũng biết ba mẹ, ông nội và bà nội đều đang đứng chờ tôi trước cổng khu chung cư.
Mỗi lần quá tám giờ tối mà tôi vẫn chưa về, cả nhà đều sẽ gọi điện xác nhận xem tôi đang ở đâu.
Sau đó, lúc tôi sắp đến nơi, mọi người sẽ xuống dưới lầu đứng chờ ở cổng, bất kể muộn đến mấy.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Tôi chào tạm biệt Lục Thương Việt, xuống xe rồi chạy lon ton về phía cả nhà.
Thấy tôi xuất hiện, vẻ mặt căng thẳng của mọi người mới dần giãn ra.
Tôi ôm lấy cánh tay mẹ, nũng nịu:
“Mẹ ơi, con còn chưa ăn tối, tối nay nhà mình ăn gì thế?”
“Con ngồi xe bạn trai về à? Không định bảo cậu ấy sang chào bọn ta một tiếng sao?”
Ba tôi đột nhiên lên tiếng.
Tôi: “?”
Bạn trai?
Tôi lấy đâu ra bạn trai?
Theo ánh mắt của ba, tôi quay đầu nhìn lại.
Mới phát hiện chiếc xe vừa chở tôi vẫn còn đỗ bên lề đường, chưa hề rời đi.
Tôi ngơ ngác giải thích:
“Con đi taxi về mà, bạn trai đâu ra?”
“Đi taxi mà gọi được chiếc Maybach hơn bốn triệu tệ, sao con không nói luôn ba con là Tổng thống Trump đi?”
Tôi: “...”
Hôm nay đúng là mở mang kiến thức.
Thì ra logo hình chữ M không chỉ có mỗi McDonald's.
Nó còn có thể là... Maybach.
Bảo sao ngồi trong xe lại êm đến thế.
Hóa ra là vì cái giá của nó đã đủ khiến người ta choáng váng rồi.
May mà tôi chẳng nhớ nổi mấy cái logo xe.
Nếu biết đó là Maybach, chắc chắn tôi không dám đi đôi giày dính đầy bùn rồi bước lên xe.
Đúng là tôi với Lục Thương Việt gặp vận may cứ như trúng số.
Sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên nhờ gọi xe công nghệ mà được ngồi xe sang.
Ba tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiểu “Con cứ diễn tiếp đi, ba xem.”
Tôi vội mở ứng dụng gọi xe, đưa đơn hàng cho ba xem.
“Thật sự là gọi xe mà! Trời xanh có mắt làm chứng!”
Thế nhưng ba vẫn nửa tin nửa ngờ, còn tôi thì có miệng cũng khó mà giải thích.
Nhất là khi chiếc xe kia vẫn chưa chịu rời đi.
Ánh mắt ba nhìn tôi ngày càng đầy vẻ khinh khỉnh.
Tôi lại khoa tay múa chân giải thích thêm một hồi.
Cuối cùng ba cũng miễn cưỡng tin được... một nửa.
Cả nhà chuẩn bị lên lầu.
Đúng lúc ấy, cửa chiếc xe vẫn đỗ bên đường chợt mở ra.
Lục Thương Việt cầm một chiếc ô bước xuống.
Anh sải đôi chân dài, nhanh chóng đi đến trước mặt tôi.
“Ô của em. Em để quên trên xe rồi.”
Tôi chống nạnh.
Đưa tay che mắt.
Khẽ thở dài.
Hai mắt bà nội bỗng sáng rực.
“Cậu đẹp trai này... là bạn trai của Thanh Thanh à?”
Lục Thương Việt không trả lời.
Anh không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận, chỉ lặng lẽ nhìn về phía tôi.
Tôi vừa định mở miệng phủ nhận thì liếc thấy trong túi áo bà nội lộ ra nửa lá bùa màu vàng.
Không cần nghĩ cũng biết.
Bà định đốt thành tro, hòa nước rồi bắt tôi uống.
Trời đất.
Độc ác quá rồi.
Tôi thật sự không muốn uống thứ nước bùa vừa đắng vừa có mùi kỳ quái ấy.
Thôi thì...
Mặc kệ luôn.
Đầu óc nóng lên, tôi cũng chẳng thèm hỏi xem Lục Thương Việt có đồng ý hay không.
Tôi lập tức khoác lấy cánh tay anh, quyết tâm diễn cho trót.
Mặt đỏ bừng, tôi ngượng ngùng nói:
“Ôi dào... Vốn dĩ con chưa định nói với mọi người sớm thế đâu. Con sợ anh ấy ngại, hôm nay cũng chưa chuẩn bị gì cả. Hay để anh ấy về trước, lần sau...”
Ai ngờ phản ứng của Lục Thương Việt còn nhanh hơn.
Anh giơ tay khẽ xoa đầu tôi, giọng nói dịu dàng:
“Anh không ngại đâu.”
Nói xong, anh nghiêm túc cúi người chào cả nhà tôi.
“Thật sự xin lỗi các bác, hôm nay cháu đúng là chưa chuẩn bị để gặp các trưởng bối. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, mong mọi người thứ lỗi. Lần gặp sau, cháu nhất định sẽ bổ sung quà ra mắt.”
Lục Thương Việt diễn đạt đến mức...
Cứ như thật vậy.
Tôi ngây người.
Ba mẹ, ông bà nội cũng đều sững sờ.
Không ai kịp phản ứng, cũng chẳng biết phải đáp lời thế nào.
Cuối cùng vẫn là mẹ tôi lấy lại tinh thần trước, nhưng lời nói vẫn còn lộn xộn:
“Ôi đứa nhỏ này, khách sáo quá rồi. Quần áo cũng bị mưa làm ướt cả, hay là lên nhà ngồi một lát đi. Đợi quần áo khô rồi hẵng về...”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất