Vĩnh Dạ Quân Vương

Chương 21: Đây là...

Chương 21: Đây là...
Bằng hữu? (2)

Hắn vận nguyên lực, luồng sức mạnh ấy dần cuộn lên như sóng biển, nhắm thẳng vào Tiết Điểm ở trước ngực.
Nhưng ngay khi luồng nguyên lực mênh mông đó đi qua vùng miệng vết thương, một cơn đau đớn kịch liệt không thể tả nổi bỗng ập đến!
Cơn đau này hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của con người!
Thiên Dạ hét lên một tiếng rồi ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật không ngừng, khóe miệng sùi bọt máu, thoáng chốc đã ngất đi.
Đám thủ vệ nghe thấy tiếng hét, lập tức xông vào phòng tu luyện của Thiên Dạ.
Khi nhìn thấy tình trạng khác thường của hắn, bọn họ cũng sững sờ, sau đó vội vàng đưa hắn đi.
Một lát sau, trong phòng học môn cấu tạo sinh vật, Thiên Dạ nằm trên chiếc bục giảng bằng kim loại trong tình trạng không một mảnh vải che thân.
Doanh huấn luyện không có những nơi tiện lợi như phòng y tế dư thừa.
Chỉ có Trương Tĩnh và Long Hải ở đây, Bóng Ma bị giữ lại bên ngoài để ngăn những người khác.
Trước bục giảng, Thân Đồ có động tác khoan thai, không vội vã, hệt như đang thị phạm trong giờ học thường ngày.
Lão dùng đủ loại công cụ tạo ra ba lỗ nhỏ li ti trên vết sẹo trước ngực Thiên Dạ.
Một lúc sau, lão nhân ngừng tay, rồi ung dung thu dọn lại toàn bộ dụng cụ.
Lão không nhìn Thiên Dạ vẫn còn đang hôn mê, mà đưa mắt về phía Trương Tĩnh và Long Hải: “Các ngươi làm huấn luyện viên của nó lâu như vậy, lẽ nào lại không nhìn ra…”
Sắc mặt Long Hải trở nên có chút mất tự nhiên.
Trương Tĩnh lại đột nhiên mỉm cười đầy quyến rũ, thản nhiên nói: “Còn không phải là Nguyên Lực Đoạt Lấy hay sao?”
Sắc mặt Long Hải càng thêm khó coi, còn khóe miệng Thân Đồ thì giật giật mấy cái.
Thật ra, nụ cười của Trương Tĩnh cũng có phần gượng gạo.
Đúng lúc này, cửa phòng học bỗng bị đẩy ra, một người bước vào và nói: “Không sai, chính là Nguyên Lực Đoạt Lấy.”
Bóng Ma đi theo sau lưng y.
Mấy người giật mình quay đầu lại, khi thấy rõ người tới thì càng thêm kinh ngạc.
“Tôn chủ nhiệm!”
Người vừa vào là một người đàn ông trung niên, dáng người hơi thấp nhưng trông vô cùng rắn rỏi.
Y có một khuôn mặt chữ điền hết sức bình thường, ngũ quan tầm thường, thoáng nhìn qua không có bất kỳ đặc điểm nào có thể khiến người khác ghi nhớ.
Đây là chủ nhiệm giáo dục của doanh huấn luyện, Tôn Nghê, đang mặc một bộ quân phục cũ đã bạc màu và không có quân hàm.
Tôn Nghê đi đến trước mặt Thiên Dạ, đưa tay vuốt ve vết sẹo trên ngực hắn, trên tay nổi lên ánh sáng nguyên lực mênh mông.
Một lát sau y mới thu tay lại, thở dài: “Quả nhiên là vậy!
Đứa nhỏ này, thật đúng là đáng tiếc.”
Trương Tĩnh nhạy bén nhận ra điều gì đó: “Đây là người do Lâm Soái đưa tới, có vấn đề gì sao?”
“Các ngươi nói xem?” Tôn Nghê nhàn nhạt hỏi lại.
Long Hải là người phụ trách việc bàn giao lúc trước, bèn lên tiếng đầu tiên: “Người này tuy do Lâm Soái bên kia đưa tới, nhưng cũng không có dặn dò gì đặc biệt, thậm chí còn không yêu cầu phải giữ mạng cho nó.
Nghe nói nó chỉ là một đứa cô nhi được Lâm Soái nhất thời nổi hứng nhặt về.
Nếu lai lịch của nó thật sự có vấn đề gì…”
Giọng nói khàn khàn của Thân Đồ càng thêm trầm thấp, mang theo cảm giác âm u: “Kẻ có khả năng làm ra loại chuyện này, chẳng qua cũng chỉ có mấy nhà đó thôi, nhưng tại sao bọn họ lại để lại người sống? Không khỏi có chút kỳ quái.”
Tôn Nghê cười đầy ẩn ý, chậm rãi nói: “Tin tức này ta đã biết, thật ra những người khác cũng biết rồi.
Nói cách khác, những người nên biết thì đều đã biết cả.”
Nghe Tôn Nghê nói xong, Trương Tĩnh lập tức thả lỏng, nhún vai nói: “Vậy đó là trò chơi của các đại nhân vật, không liên quan đến chúng ta đâu nhỉ?”
Bóng Ma không nói gì, nhưng cũng gật đầu.
Ánh mắt Tôn Nghê dừng trên người Thiên Dạ, nói: “Cũng có chút quan hệ, nhưng không lớn lắm.
Chúng ta không cần quan tâm vì sao đứa nhỏ này còn sống, mà hiện tại nên làm thế nào thì cứ làm thế đó.
Cứ cho nó huấn luyện bình thường nhất, tất cả đều theo quy củ mà làm.
Nếu nó có thể sống sót rời khỏi đây, đó là bản lĩnh của chính nó.
Nếu chết giữa đường, cũng không liên quan đến Hoàng Tuyền chúng ta.”
Ngừng một chút, Tôn Nghê nói: “Tóm lại, chúng ta cứ xem như chuyện Nguyên Lực Đoạt Lấy này hoàn toàn không tồn tại.
Bất kể đây là bút tích của nhân vật lợi hại nào thì cũng không liên quan đến Hoàng Tuyền chúng ta.
Người nọ thật sự muốn vì thế mà đến gây phiền phức thì Hoàng Tuyền chúng ta cũng không sợ!
Cho nên khi xử lý chuyện này, không cần phải sợ đầu sợ đuôi.
Đây là… ý của Tổng trưởng.”
Lần này ngay cả Trương Tĩnh cũng thu lại vẻ mặt hờ hững, tất cả mọi người đều kinh ngạc hỏi: “Tổng trưởng đã trở về rồi sao?”
Tôn Nghê không trả lời, chỉ khẽ gật đầu một cách khó nhận ra.
Tất cả huấn luyện viên lập tức trở nên cực kỳ phấn chấn, Long Hải còn ngây ngô cười hắc hắc.
Tôn Nghê khoanh tay đi một vòng quanh Thiên Dạ rồi nói: “Có điều hiện tại cũng không ngại chiếu cố nó một chút, nếu không thì tám chín phần là nó không qua nổi ải trước mắt này.
Thời điểm này thật không hay, nếu để nó chết như vậy, người khác không chừng sẽ cho rằng Hoàng Tuyền chúng ta thật sự sợ mấy nhà kia!
Ừm, ta đã kiểm tra cơ thể nó rồi, phần Binh Phạt Quyết dùng để xung kích khí hải Tiết Điểm cần phải sửa đổi một chút, cụ thể là như thế này… Trương Tĩnh, đợi đứa nhỏ này tỉnh lại, ngươi hãy dạy riêng cho nó!”
“Được.”
Tôn Nghê gật đầu rồi xoay người rời đi.
Mấy huấn luyện viên nhìn nhau, sau đó Thân Đồ bắt đầu trị liệu cho Thiên Dạ.
Lúc này, ánh mắt của Trương Tĩnh và các huấn luyện viên khác nhìn Thiên Dạ đã có chút tiếc hận.
Đứa trẻ này vốn nên có thiên tư hơn người đến mức nào mới bị người ta nhắm trúng, ngang nhiên thi triển cấm thuật Nguyên Lực Đoạt Lấy như vậy!
Đáng tiếc mọi thứ đã là quá khứ, cho dù là thiên tài vô song, sau khi trúng Nguyên Lực Đoạt Lấy cũng sẽ biến thành kẻ tầm thường, không mạnh hơn người tu luyện bình thường là bao.
Khi Thiên Dạ tỉnh lại, cảnh vật lọt vào mắt có chút quen thuộc.
Khi phát hiện mình đang nằm trên chiếc bục kim loại trong phòng học cấu tạo sinh vật, trái tim hắn lập tức đập thình thịch mấy cái.
Nếu không phải toàn thân hắn vẫn còn tê liệt, không thể động đậy, chỉ sợ hắn đã lăn thẳng xuống đất rồi.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy ngực vẫn còn nóng rát, thỉnh thoảng lại truyền đến vài cơn co rút đau đớn kịch liệt.
“Ngươi tỉnh rồi à? Tự mình xuống đi!”
Thiên Dạ quay đầu nhìn lại, thấy Trương Tĩnh đang quay lưng về phía hắn, nửa người trên rướn tới một chiếc bàn thí nghiệm, tấm lưng uốn lượn thành một đường cong mê người, tay không ngừng viết gì đó.
Thiên Dạ thử cử động ngón tay, sau đó gắng gượng ngồi dậy rồi bước xuống bục.
Nhưng hai chân vừa chạm đất lập tức mềm nhũn, ngã thẳng xuống sàn.
Trương Tĩnh khẽ “à” một tiếng, sực nhớ ra: “Ta quên mất thuốc tê trên người ngươi vẫn chưa hết tác dụng.”
Trương Tĩnh đi tới xốc Thiên Dạ dậy, đặt hắn ngồi lên ghế, sau đó đưa cho hắn một tờ giấy rồi nói: “Học thuộc lòng thứ này đi, ngay tại đây, sau đó có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi ta.
Tờ giấy này chỉ có thể xem ở đây, không được mang ra ngoài.”


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất