Vĩnh Dạ Quân Vương

Chương 28: Lần thứ nhất (2)

Chương 28: Lần thứ nhất (2)

Năm ngón tay Thiên Dạ siết lại rồi buông ra, buông ra rồi lại siết chặt.
Sau đó, hắn đột nhiên nắm chắc chủy thủ, vận khởi nguyên lực rồi ném ra bằng tất cả sức lực!
Chiếc chủy thủ tỏa ra ánh sáng nguyên lực màu hồng nhạt mênh mông, vun vút bay đi như một ngôi sao băng trong tiếng rít chói tai.
Trong nháy mắt, nó đã cắm ngập đến tận chuôi vào giữa lưng Mễ Mễ!
Mễ Mễ chợt khựng lại, kinh ngạc quay đầu.
Cho đến trước khi chết, nàng vẫn không thể tin được Thiên Dạ sẽ thật sự ra tay giết mình.
Tuy trông có vẻ hoảng loạn, nhưng thực tế nàng đã chậm rãi tích tụ sức lực, chỉ chờ nguyên lực dâng lên đến đỉnh điểm là có thể đột nhiên bộc phát để bỏ chạy.
Nàng tự tin rằng với tốc độ bộc phát trong cự ly ngắn của loại bí pháp này, không một ai trong doanh huấn luyện có thể đuổi kịp.
Thế nhưng, nàng lại không ngờ rằng vào khoảnh khắc cuối cùng, chủy thủ của Thiên Dạ đã đột ngột lao đến.
Mà giờ khắc này, tận sâu trong đáy lòng Thiên Dạ vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.
Ngay sau đó, tiếng thở dài ấy đã bị đóng băng ở góc sâu nhất của trái tim.
Đây là lần đầu tiên hắn thật sự tự tay giết người.
Thiên Dạ thu thập tất cả còi rồi nhanh chóng ẩn vào trong rừng.
Xung quanh đã vang lên những tiếng sột soạt, hiển nhiên có người nghe thấy âm thanh chiến đấu bên này nên định đến nhặt của hời.
Đêm nay dài một cách lạ thường, trong khu rừng tăm tối, Thiên Dạ đã lần lượt chạm trán hai đối thủ rất mạnh.
Trải qua một trận ẩu đả gian khổ, hắn phải rất vất vả mới dùng đến cách lấy thương đổi thương để xử lý bọn họ.
Hai đối thủ này đã mang lại cho Thiên Dạ chín chiếc còi, đủ thấy bọn họ mạnh đến mức nào.
Sau khi liên tục xử lý ba đối thủ mạnh mẽ là Mễ Mễ và hai người kia, Thiên Dạ cũng mình đầy thương tích, rốt cuộc không thể trụ nổi nữa.
Hắn đành phải tìm một gốc cây kín đáo để tạm thời ẩn nấp, chờ đợi đối thủ tiếp theo.
Vết thương của Thiên Dạ rất nặng, nguyên lực trong cơ thể cũng chẳng còn lại bao nhiêu, nhưng hắn chỉ suy nghĩ thoáng qua rồi liền gạt đi ý định thổi còi rời khỏi chiến trường.
Nguyên lực mà Thiên Dạ khổ luyện thành có thuộc tính bá đạo hơn nhiều so với những người khác, vậy nên hắn vẫn còn giữ lại sức mạnh cho một đòn cuối cùng, mà uy lực của đòn này đủ để sánh ngang với Chiến Binh cấp hai!
Nếu không may bị đối thủ tìm thấy, hắn vẫn còn sức để liều một phen.
Đã kiên trì đến lúc này, Thiên Dạ quyết định sẽ ở lại đến hết trận.
Không chỉ vì như vậy sẽ thu được nhiều hơn, mà còn bởi vì hoàn cảnh trên chiến trường tương lai sẽ chỉ càng ác liệt và hung hiểm hơn nơi này.
Nếu ngay cả một cuộc khảo thí thế này mà cũng không thể kiên trì đến cùng, thì tương lai chỉ có chết nhanh hơn mà thôi.
Lòng Thiên Dạ dần bình tĩnh trở lại, cả người hắn lặng im bất động, cố gắng giữ lại chút thể lực cuối cùng.
Thiên Dạ vừa ẩn nấp xong không bao lâu, trên bầu trời khu vực núi non đột nhiên vang lên ba hồi còi chói tai, đó là tín hiệu kết thúc cuộc khảo thí!
Thiên Dạ tức khắc ngẩn ra, cuộc khảo thí kết thúc rồi sao? Chưa qua nổi một đêm mà đã kết thúc rồi ư?
Điều này cho thấy chỉ trong một đêm, hơn một ngàn học viên đã chết hơn một nửa.
Thiên Dạ nhìn mười mấy chiếc còi treo bên hông mình, tâm trạng vốn nên nặng trĩu giờ phút này lại có chút tê dại.
Hắn tiện tay cầm lấy một chiếc còi rồi thổi mạnh, một lát sau, một huấn luyện viên liền xuất hiện trước mặt.
Thiên Dạ đi theo huấn luyện viên, chậm rãi rời khỏi trường thi.
Nhưng hắn biết, mình đã vĩnh viễn để lại thứ gì đó tại mảnh đất thi này.
Ở một thế giới như thế này, trong một hoàn cảnh như thế này, những thứ từng cho là bất biến rồi cũng sẽ dần dần bị thay đổi.
Sáng sớm hôm sau, kết quả cuộc khảo thí giữa năm đã được công bố.
Thiên Dạ bất ngờ khi thấy tên mình vậy mà lại xếp ở vị trí thứ 10!
Phải biết rằng, số học viên tham gia cuộc khảo thí lần này đã vượt qua một ngàn người!
Trong lớp của Thiên Dạ, ngoài Tống Tử Ninh xếp hạng 7 ra thì không còn ai khác lọt vào top mười.
Hơn nữa, vị trí thứ 10 cũng có nghĩa là Thiên Dạ có tư cách nhận được phần thưởng đặc biệt.
Phần thưởng của doanh huấn luyện luôn phong phú đến mức khiến người ta đỏ mắt ghen tị.
Nhìn thấy thứ hạng của mình, ngay cả một người luôn bình tĩnh như Thiên Dạ cũng không khỏi nóng lòng mong đợi phần thưởng.
Tống Tử Ninh chẳng biết đã xuất hiện bên cạnh Thiên Dạ từ lúc nào, vỗ vai hắn rồi cười nói: “Làm không tệ!
Tối nay chắc sẽ được nghỉ, hay là cùng ta đi chúc mừng một chút nhé?”
Thiên Dạ có chút mờ mịt: “Chúc mừng thế nào?”
“Đương nhiên là rượu và nữ nhân!
Sau đó còn có hai gã phiền phức để ta giới thiệu cho ngươi làm quen.”
Tống Tử Ninh nói với vẻ ông cụ non, ra dáng một tay chơi từng lăn lộn ở những chốn ăn chơi trác táng trong truyền thuyết của giới thượng lưu đế quốc.
Thiên Dạ không khỏi trợn trắng mắt, Tống Tử Ninh rõ ràng là vào doanh huấn luyện Hoàng Tuyền cùng năm với hắn, chỉ là mấy năm trước không ở cùng một liên đội mà thôi.
Năm đó Thiên Dạ bảy tuổi, Tống Tử Ninh tám tuổi.
Lẽ nào hắn ta thiên phú dị bẩm, mạnh đến mức tám tuổi đã có thể đi lăn lộn rồi sao?
Buổi tối quả nhiên được nghỉ, đây là lần đầu tiên trong suốt mấy năm qua.
Tống Tử Ninh, Thiên Dạ, và hai thiếu niên khác từ lớp khác, mang theo thức ăn đóng gói từ nhà ăn cùng với rượu không biết ai kiếm được từ đâu, tìm một sườn núi có phong cảnh khá đẹp, đốt một đống lửa trại rồi bắt đầu bữa tiệc dã ngoại.
Hai thiếu niên kia cũng đều có thân phận không tầm thường, và cũng là những kẻ tàn nhẫn xếp hạng trong top mười của cuộc khảo thí lần này.
Bọn họ chỉ có bốn thiếu niên, nhưng các thiếu nữ tiếp khách lại có đến bảy tám người.
Rượu ngon đến bất ngờ, đều là rượu mạnh có tuổi.
Thiên Dạ vừa uống một ngụm nhỏ đã bị sặc đến ho liên tục, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn lập tức đỏ bừng, thân hình lảo đảo.
Thấy hắn yếu đến thế, Tống Tử Ninh và hai thiếu niên kia lập tức cười ha hả, thay phiên nhau mời rượu, ra vẻ muốn thừa thắng xông lên.
Thiên Dạ chỉ cảm thấy mỗi ngụm rượu uống vào, trong bụng đều như có một ngọn lửa bùng lên.
Ý thức cũng trở nên có chút mơ hồ, trong đầu cứ nảy ra những ý nghĩ kỳ quái.
Hơn nữa, lá gan của hắn dường như đột nhiên trở nên lớn lạ thường, lớn đến mức chính hắn cũng không thể tin nổi, lúc thi uống rượu hình như đã đồng ý rất nhiều chuyện không tưởng.
Phải biết, Thiên Dạ vốn đã là một đứa trẻ to gan lớn mật, nhưng bây giờ thì quả thực là không sợ trời không sợ đất.
Ví dụ như, Thiên Dạ hình như đã đồng ý rằng ai say trước thì người đó phải mặc váy nhảy trước mặt mọi người.
Có điều, váy ở đâu ra chứ? Thiên Dạ cố gắng suy nghĩ về vấn đề sâu xa này.
Hắn gắng sức lắc đầu, ánh mắt lướt qua các cô nương bên cạnh, lập tức bừng tỉnh ngộ ra nguồn gốc của chiếc váy.
Đây là cảm giác say sao? Hình như cũng không tệ lắm nhỉ!
Thiên Dạ nghĩ nghĩ, đã có chút hưng phấn.
Tống Tử Ninh và hai thiếu niên kia không ngừng nói gì đó, thỉnh thoảng còn quay sang hỏi hắn vài câu.
Có điều ý thức của Thiên Dạ hiện giờ rất mơ hồ, luôn nghe không rõ.
Hoặc là nghe rõ rồi, nhưng lại không hiểu được ý tứ trong đó.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất