Vĩnh Dạ Quân Vương

Chương 27: Lần thứ nhất (1)

Chương 27: Lần thứ nhất (1)

Thiên Dạ nhận lấy chiếc còi, nói: “Vận khí của ngươi tốt thật, chúng ta về thôi!”
Mễ Mễ liền lắc đầu: “Không được, không thể về.
Bây giờ chúng ta có hai người, vừa hay có thể săn thêm nhiều tích phân.
Chúng ta có cơ hội tranh một suất trong top mười đó.”
Thiên Dạ do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Thực ra, dù hai người họ đã lập đội thì nguy hiểm vẫn còn đó, cũng không hề an toàn hơn việc đi một mình là bao.
Những học viên khác cũng có thể lập đội, huống hồ chiến sĩ Hắc Ám chủng tộc thực thụ vô cùng cường đại, không phải là thứ mà đám thiếu niên thiếu nữ chưa trưởng thành này có thể dễ dàng chống lại.
Theo như lời các giáo quan miêu tả trước khi đi, Thiên Dạ cộng thêm Mễ Mễ cũng chưa chắc đã đánh thắng nổi một chiến sĩ Hắc Ám chủng tộc mạnh mẽ.
Bấy giờ, ánh mắt Thiên Dạ đảo qua, chợt nhìn thấy bên hông Mễ Mễ còn treo ba chiếc còi!
Trừ chiếc của chính nàng ra, trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ khi cuộc chiến bắt đầu, nàng thế mà đã giết được ba người!
Một trong ba chiếc còi bỗng lật lại theo cử động của Mễ Mễ, để lộ ra con số ở mặt sau.
Tim Thiên Dạ bỗng run lên, cảm giác như đã từng thấy con số này ở đâu đó.
Ngay lúc Thiên Dạ đang suy tư, Mễ Mễ ra hiệu cho hắn, ý bảo hãy đi thăm dò ở phía trước, còn bảo hắn đi đầu.
Thiên Dạ khom người xuống, bắt đầu chậm rãi ẩn mình đi trong rừng, còn Mễ Mễ thì tụt lại vài bước, thỉnh thoảng lại ngoái nhìn về phía sau, ra vẻ đang chăm chú cảnh giới.
Thiên Dạ đi về phía trước được vài bước, trong lòng chợt có một tia sét lóe lên!
Hắn nhớ ra đã thấy con số này ở đâu rồi!
Chiếc còi đó thuộc về một thiếu niên rất có thực lực trong lớp bọn họ, thứ hạng cũng gần với Thiên Dạ.
Thiếu niên này cũng rất thân thiết với Mễ Mễ, nghe nói còn từng phát sinh quan hệ thân mật.
Vốn dĩ vì chuyện của Mễ Mễ, hắn ta đã từng một lần tỏ ra vô cùng căm ghét Thiên Dạ.
Nhưng vì có Tống Tử Ninh công khai che chở, đồng thời bản thân Thiên Dạ cũng không dễ chọc, nổi tiếng ra tay tàn nhẫn, nên hắn ta vẫn luôn giận mà không dám nói gì khi thấy Mễ Mễ và Thiên Dạ đi cùng nhau.
Còn Thiên Dạ thì hoàn toàn không hứng thú với việc Mễ Mễ sẽ làm gì sau lưng mình, dù sao mối quan hệ giữa hắn và Mễ Mễ cũng không phải là bạn lữ nam nữ thực sự, cũng chẳng có ý định phát triển đến mức đó.
Vậy mà bây giờ, chiếc còi của thiếu niên này lại xuất hiện trên eo Mễ Mễ!
Trong khoảnh khắc, Thiên Dạ mơ hồ nắm bắt được ý niệm gì đó, tim lập tức đập thình thịch!
Không nghĩ ngợi gì, hắn lập tức dốc toàn lực lao về phía trước!
Sau lưng hắn bỗng truyền đến tiếng “hử” nhẹ của Mễ Mễ, sau đó một luồng gió sắc bén đánh úp tới bên hông.
Dù động tác của Thiên Dạ cực nhanh, bên hông vẫn chợt lạnh buốt, ngay sau đó là cảm giác đau rát!
Thiên Dạ liên tục lăn mấy vòng, nấp sau một gốc cây lớn mới có cơ hội đứng dậy.
Trong quá trình đó, hắn đã liên tục né tránh một cách hiểm hóc mấy đòn tấn công của Mễ Mễ, nhưng trên người vẫn thêm hai vết thương.
Thiên Dạ cúi đầu nhìn lướt qua vết thương trên người, rồi nhìn về phía Mễ Mễ, lạnh giọng hỏi: “Vì sao?”
“Vì để vượt qua kỳ thi, vì phần thưởng.”
Mễ Mễ nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc rối, rồi cười lạnh nói: “Nếu không phải vì để làm các ngươi mất cảnh giác, ngươi nghĩ tại sao ta lại cố tình tiếp cận mấy người các ngươi chứ? Mẹ nó, còn phải ngủ với mấy thằng ngu kia nữa!
May mà ngươi không giống đàn ông, không có yêu cầu kia với ta.
Có điều, tuy ngươi cẩn thận hơn ta tưởng nhiều, nhưng bây giờ không phải cũng bị thương rồi sao? Cho nên, ngươi xong rồi!”
“Ta vốn tưởng rằng, chúng ta hợp tác sẽ có nhiều lợi ích hơn.”
Thiên Dạ nhíu mày nói.
Mễ Mễ cười lạnh: “Lợi ích? Lợi ích nhiều hơn nữa mà chia hai, có giúp ta vào được top mười không? Ngươi mà là Tống Tử Ninh thì nói với ta câu này còn tạm được!
Chỉ bằng ngươi bây giờ ư? Ngươi là cái thá gì, không có Tống Tử Ninh, ngươi nghĩ mình còn có thể yên ổn ở vị trí này sao?”
Thiên Dạ xoay xoay con dao găm trong tay, trong mắt dần bùng lên lửa giận, nói: “Ta hiểu rồi.
Muốn giết ta thì tới đây đi!”
“Vậy ta không khách khí!”
Mễ Mễ lao lên như báo mẹ vồ mồi, trong nháy mắt đã lao vào giao đấu với Thiên Dạ.
Hai người đã đấu với nhau không chỉ một lần trong môn đấu vật, Mễ Mễ vốn tự tin mình đã quá quen thuộc với phong cách chiến đấu của Thiên Dạ.
Thế nhưng nàng không ngờ vừa giao thủ đã kinh ngạc nhận ra có điều khác lạ.
Phong cách của Thiên Dạ đột nhiên thay đổi hoàn toàn, không còn là kiểu chiêu thức tinh tế, gặp chiêu phá chiêu như trước, mà trở nên đại khai đại hạp, mỗi một đòn đều sắc bén vô cùng!
Thiên Dạ không hề để ý đến phòng ngự của bản thân, tất cả đều là lối đánh lấy thương đổi thương, lưỡng bại câu thương.
Chớp mắt, Mễ Mễ đã chém ba nhát lên người Thiên Dạ, nhưng Thiên Dạ cũng chém trúng nàng hai lần!
Cả hai đều bị thương ở cánh tay.
Khi hai người một lần nữa va dao vào nhau, hai luồng nguyên lực hung mãnh giống hệt nhau được thúc đẩy bởi Binh Phạt Quyết va chạm, thế nhưng cơn đau nhói từ vết thương trên cánh tay khiến Mễ Mễ không kìm được mà toàn thân run lên.
Đúng lúc này, Thiên Dạ bỗng gầm lên một tiếng, nguyên lực toàn thân dâng trào, từ con dao găm đột nhiên truyền ra một luồng sức mạnh vô cùng cường đại!
Mễ Mễ toàn thân chấn động, tay mềm nhũn, lập tức lộ ra sơ hở!
Dao găm của Thiên Dạ lướt qua, nháy mắt rạch một vết thương sâu hoắm trên vai nàng, sâu đến mức thấy cả xương trắng.
“Ngươi, ngươi…” Mễ Mễ ôm lấy vết thương, vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Trên cánh tay Thiên Dạ cũng có vết thương, thậm chí còn sâu hơn của nàng nhiều.
Nhưng hắn vung dao hay đấu sức đều không hề bị ảnh hưởng, dường như vết thương đó vốn không tồn tại.
Bây giờ Mễ Mễ thậm chí còn hoài nghi, có phải Thiên Dạ hoàn toàn không có cảm giác đau hay không!
Nàng nào biết, Thiên Dạ cũng biết đau, chẳng qua khi tu luyện Binh Phạt Quyết, hắn vẫn luôn phải chịu đựng nỗi đau đớn cận kề giới hạn.
So với nó, chút vết thương ngoài da này chẳng đáng là gì.
Lần này Mễ Mễ đã bị thương tới gân cốt, cánh tay trái không nhấc lên nổi nữa.
Nhìn Thiên Dạ từng bước đến gần, gương mặt thanh tú vốn bị nàng coi thường giờ đây lạnh như băng và bình tĩnh đến cực điểm.
Mễ Mễ bỗng nhiên bật khóc, thét lên: “Không, đừng giết ta, ta không muốn chết!
Tha cho ta!”
Nàng dường như bị chấn động quá mức, vừa khóc vừa kêu, đột nhiên xoay người bỏ chạy.
Dáng vẻ nàng trông vô cùng thảm hại, để lộ toàn bộ sơ hở sau lưng.
Xem ra, trước nỗi sợ hãi cái chết, nàng đã sụp đổ.


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất