Chương 37: Bẻ gãy nghiền nát (1)
Ngụy Phá Thiên lập tức nhớ lại chuyện bị vòng cổ và lắc tay của Thiên Dạ đánh bại, sắc mặt hắn liền trở nên sa sầm.
Chỉ nhìn sắc mặt cũng có thể biết địa vị của hắn trong gia tộc e rằng không hề thấp.
Ngụy Phá Thiên trừng mắt nhìn Thiên Dạ, thật sự không biết nên nói gì.
Nhưng cục tức trong lòng lại không tài nào nuốt trôi được, hắn bèn hừ lạnh một tiếng, nói: “Ngươi cũng chẳng có gì ghê gớm!
Nếu...
nếu...”
Lẽ ra những lời này phải là: nếu chúng ta đánh thêm trận nữa, thì sẽ thế này thế nọ.
Nhưng lời chỉ mới nói được nửa chừng, Ngụy Phá Thiên đã nhớ ra, e rằng dù có đánh thêm bao nhiêu trận đi nữa thì kết quả vẫn vậy.
Với lối đánh này của Thiên Dạ, chỉ cần nguyên lực không thể áp chế được hắn thì căn bản là không có cách nào hóa giải.
Hắn nín nhịn hồi lâu, đến mức tưởng như sắp hộc máu, cuối cùng mới căm hận chửi một câu: “Mẹ nó chứ!”.
Còn câu chửi này rốt cuộc là mắng ai thì chỉ có mình hắn biết.
Ngụy Phá Thiên im lặng, nhưng không có nghĩa là Thiên Dạ cũng phải im lặng.
Thiên Dạ bỗng nhiên quay đầu nói: “À này...
Ngụy huynh.”
Ngụy Phá Thiên tức khắc rùng mình một cái, người cứng đờ, vội nhích sang một bên để tránh xa Thiên Dạ.
Quả nhiên, Thiên Dạ nói: “Trận thứ ba có muốn cược tiếp không? Ta thấy chiếc thắt lưng trên người ngươi trông cũng thú vị đấy.”
Ngụy Phá Thiên tức thì lòng như tro nguội, miệng mấp máy hồi lâu mà không sao thốt ra nổi chữ “Cược” đầy hào khí kia.
Cũng may lúc này, toàn bộ phần thi đấu đối kháng của đội bọn họ đều đã hoàn thành.
Một vị giám khảo vội vàng đi tới, ra lệnh cho tất cả thí sinh tập hợp rồi chạy tới doanh địa tu luyện để tiến hành hạng mục kiểm tra cuối cùng.
Bài kiểm tra cuối cùng là để khảo nghiệm độ sâu dày của nguyên lực và xem thí sinh có năng lực đặc thù nào không.
Nội dung của bài kiểm tra này rất đơn giản, chỉ yêu cầu thí sinh tu luyện hai giờ đồng hồ trong phòng tu luyện, đồng thời cố gắng hết sức dẫn dắt và kích phát năng lực đặc thù của bản thân.
Trong thời gian tu luyện, mọi biểu hiện của thí sinh đều sẽ bị quan sát và ghi chép lại để làm cơ sở đánh giá tổng hợp.
Thiên Dạ đi vào phòng tu luyện ngồi xuống, sau đó nhớ tới trong yêu cầu của lần khảo thí này còn có một quy định đặc biệt.
Những thí sinh đã tu luyện Binh Phạt Quyết sẽ không cần kiểm tra năng lực đặc thù, mà chỉ cần thể hiện bản thân có thể chịu được bao nhiêu vòng thủy triều nguyên lực là đủ.
Tiêu chuẩn tuyển chọn của quân đoàn địa phương thuộc Đế quốc là bảy vòng, quân đoàn chính quy là mười vòng, bộ đội đặc chủng bình thường là mười lăm vòng, còn bộ đội đặc chủng tinh nhuệ là mười bảy vòng.
Riêng mấy quân đoàn tinh anh đỉnh cấp xưa nay vẫn luôn ở trên cao kia thì tiêu chuẩn tuyển binh thấp nhất là hai mươi vòng!
Nhưng đây mới chỉ là điều kiện cơ bản để gia nhập mấy quân đoàn đặc thù lớn đó.
Cho dù có thể chịu được hai mươi vòng thủy triều nguyên lực cũng không có nghĩa là sẽ được vào ngay những nơi vạn người ao ước này.
Họ còn phải xem xét thành tích của hai môn khác, thậm chí đôi khi còn phải thông qua một vài bài kiểm tra bổ sung.
Không ai biết rằng, bài kiểm tra hai mươi vòng thủy triều nguyên lực đối với Thiên Dạ lại hoàn toàn khác với người thường.
Có điều Thiên Dạ không còn nhiều thời gian nữa.
Hắn đã gần mười bảy tuổi, nếu muốn gia nhập mấy quân đoàn đặc thù đỉnh cấp này, đây chính là cơ hội duy nhất.
Hắn bình tâm tĩnh khí, thả lỏng hoàn toàn cả thể xác lẫn tinh thần rồi mới từ từ bắt đầu dẫn động nguyên lực.
Dần dần, nguyên lực trong cơ thể Thiên Dạ bắt đầu dâng lên từng con sóng, hội tụ thành thủy triều và bắt đầu lao về phía Nguyên Lực Tiết Điểm ở tay phải.
Từng đợt sóng nguyên lực không ngừng hình thành, sau chín con sóng chính là một vòng thủy triều nguyên lực hoàn chỉnh.
Khi vòng thủy triều nguyên lực đầu tiên rút đi, nó đã dẫn động sự cộng hưởng nguyên lực trong phòng tu luyện, thúc đẩy bánh răng chuyển động, khiến con số trên một mặt đồng hồ bên ngoài phòng tu luyện nhảy từ 0 thành 1.
Thủy triều nguyên lực không ngừng lên xuống, thân thể Thiên Dạ cũng rung lên ngày càng dữ dội.
Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra khắp người, nhưng vẻ mặt lại vẫn bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khó tin.
Con số bên ngoài phòng tu luyện không ngừng nhảy lên: 17, 18, 19...
Cuối cùng thời khắc mấu chốt nhất cũng đã đến!
Vòng thủy triều nguyên lực thứ hai mươi hoàn toàn là một cơn hồng thủy ngập trời quét sạch đất trời!
Lực phản chấn cực lớn khiến toàn thân Thiên Dạ đỏ bừng, những tia máu nhỏ không ngừng chảy ra từ mũi, khóe mắt và tai hắn.
Mới đến con sóng thứ bảy, Thiên Dạ đã không chịu nổi nữa, nội tạng đều bắt đầu rỉ máu.
Hắn chưa bao giờ thử hoàn thành trọn vẹn hai mươi vòng thủy triều nguyên lực.
Cứ theo đà này, đến con sóng thứ chín, lực phản chấn của nguyên lực sẽ hoàn toàn chấn vỡ trái tim của Thiên Dạ!
Đến lúc đó, bài kiểm tra có vượt qua mà người lại chết thì còn có ích gì? Nhưng chẳng lẽ lại bỏ cuộc vào lúc này ư?
Trong nháy mắt, linh quang trong đầu Thiên Dạ chợt lóe, hắn lập tức dẫn đường cho con sóng nguyên lực thay đổi lộ trình, chuyển hướng đi qua khu vực vết thương trước ngực.
So với các bộ vị khác, nơi này vẫn như một vũng lầy nguyên lực.
Sau khi đi qua đây, lực xung kích của con sóng nguyên lực cuồng bạo tức khắc bị chậm lại đôi chút.
Tuy nhiên, hậu quả của việc này là cơn đau tăng lên gấp bội.
Trước mắt Thiên Dạ tối sầm, suýt chút nữa thì ngất đi!
Hắn nghiến chặt răng, chuẩn bị sẵn sàng tinh thần sẽ ngất lịm, rồi tiếp tục dẫn động con sóng thứ chín!
“A!!!”
Một tiếng gầm rú thê lương vang lên trong phòng tu luyện, mặt đồng hồ đếm số bên ngoài rung lên vài cái, cuối cùng lật qua con số mười chín màu đen, để lộ ra con số hai mươi đỏ tươi!
Một vị giám khảo khẽ nhíu mày, đẩy cửa phòng tu luyện của Thiên Dạ ra và hỏi: “Ngươi không sao chứ? Còn tỉnh táo không?”
Thiên Dạ dựa vào vách tường, không còn chút sức lực nào để đứng dậy.
Quần áo hắn ướt sũng, trên ngực còn có một vệt máu lớn trông đến ghê người.
Thấy cảnh này, hai hàng lông mày của vị giám khảo nhíu lại càng chặt.
Ngay khi hắn định ghi gì đó vào cuốn sổ trong tay, Thiên Dạ bỗng ngẩng đầu lên, dùng giọng nói yếu ớt bảo: “Ta không sao.”
Vị giám khảo nghi ngờ nhìn Thiên Dạ, trông thế này mà cũng gọi là không sao ư? Nhưng đây không phải là chuyện hắn nên bận tâm.
Chỉ cần thí sinh vẫn giữ được ý thức tỉnh táo sau khi vận hành hoàn chỉnh Binh Phạt Quyết thì coi như đã vượt qua bài kiểm tra, thành tích vẫn có hiệu lực.
Vị giám khảo ghi con số 20 vào sổ rồi xoay người rời đi.
Còn Thiên Dạ thì phải ngồi ngây ra suốt mười phút mới miễn cưỡng bước ra khỏi phòng tu luyện được.
Những thí sinh đã hoàn thành tất cả các môn thi được đưa về khu cắm trại, người bị thương sẽ được cứu chữa miễn phí.
Quân đội Đế quốc cũng là nơi đại diện cho những thành tựu y học cao nhất, chỉ cần không phải vết thương quá nặng thì đều có thể chữa khỏi.
Nội phủ của Thiên Dạ thực ra bị thương khá nặng, thế mà sau khi ngâm mình trong dung dịch trị liệu đặc biệt suốt một ngày, vết thương của hắn đã khỏi được bảy tám phần.