Chương 252. Bất tri bất giác (1)
Nghe thấy Nghiêm Chiêu Kha cảm thán, Lâu Thành vừa ngọt ngào vừa vui sướng, cười hề hề nói: “Cậu đây không phải tình lữ bám dính đút cho ăn, gọi là quan ái người tàn tật!”
Lúc nói chuyện, hắn hơi hoạt động bả vai bên phải.
“Phốc...” Nghiêm Chiêu Kha bị Lâu Thành chọc cười, “Cậu thật đúng là biết tự bôi đen mà!”
“Mỗi ngày tự bôi đen một lần, cuộc sống rạng rỡ lại tốt đẹp.” Lâu Thành khôi hài nói.
Theo thời gian kết giao tăng lên, hắn cảm giác mình ở trước mặt cô gái càng ngày càng có thể biểu hiện bản sắc, không co quắp như vậy nữa, thường xuyên có thể khéo léo tấu hài một phen, nói lời dí dỏm.
Truyện "Võ Đạo Tông Sư Chương 252. Bất tri bất giác (1)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này