Bát nữ xuất thủ, Diệp Vô Ưu liền nhanh chóng cảm giác khó có thể đối
kháng. Tám thanh trường kiếm, trông như từ tám phương vị công tới, nhưng tới khi hắn muốn lách tránh, mới phát hiện, vô luận hắn muốn tránh tới
phương vị nào, cả tám thanh trường kiếm đều như bóng theo hình bám sát
theo. Nhìn thấy trường kiếm bám sát thân, không nhẫn nại được nữa, Diệp
Vô Ưu chỉ đành song cước điểm xuống đất, vọt thẳng lên không trung, hung hiểm tránh khỏi một kích hợp lực của bát nữ.
“Không thể nào, làm sao ta lại có thể chết dưới tay tám mĩ nữ thế này
được.” Diệp Vô Ưu trong lòng chợt lóe lên ý niệm, mở miệng oán hận nói: