“Đại mĩ nhân, nói như vậy, nàng biết cách làm sao giải độc?” Diệp Vô Ưu
nhìn Tố Lan, trong nhãn thần ẩn ước lộ ra một tia thần tình không mấy
hảo ý.
“Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi hay sao?” Tố Lan kinh thị lườm Diệp Vô Ưu một cái.
“Đại mĩ nhân, chẳng lẽ nàng không biết trúng Tiêu hồn bát chỉ có hậu quả thế nào sao?” Diệp Vô Ưu dương dương đắc ý nói: “Nếu như nàng chịu giúp ta giải độc, có lẽ ta có thể giúp nàng giải khai Tiêu hồn bát chỉ.”
“Dâm tặc!” Tố Lan ác độc nhìn Diệp Vô Ưu, cất tiếng mắng.
“Đại mĩ nhân, nếu nàng không muốn cho ta hay cách giải độc thế nào, chỉ
sợ ta sẽ chân chính trở thành dâm tặc.” Diệp Vô ưu tròng mắt xoay
chuyển, rất không an phận lướt khắp trên dưới toàn thân Tố Lan, đặc biệt là đôi gò bồng đảo đầy đặn vút cao của nàng, hắn ác độc nhìn tới nhìn
lui mấy lần.
nl.“Ngươi nghĩ hiện tại còn có năng lực đó sao?” Tố Lan dùng ánh mắt đầy giễu cợt nhìn Diệp Vô Ưu: “Ngươi hiện tại toàn thân công lực mất hết,