“Vân La, ta muốn thương lượng với tỷ một việc được không?” Diệp Vô Ưu tiến đến bên cạnh Hoa Vân La, thấp giọng hỏi.
“Không được!” Hoa Vân La ném cho gã một cái nhìn kiêu kỳ, dáng điệu có chút không cao hứng nói.
“Ta còn chưa nói gì mà!” Diệp Vô Ưu phân bua.
“Hanh, không cần ngươi nói ta cũng biết ngươi muốn cái gì rồi. Cho ngươi hay, không được!” Hoa Vân La hừ nhẹ nói.
“Vậy tỷ nói ta muốn làm gì?” Diệp Vô Ưu có chút không phục hỏi.
“Ta đương nhiên biết. Ngươi muốn ta giúp ngươi thu thập tám nữ sinh
tuyệt sắc đó phải không?” Hoa Vân La hừ mũi: “Ta không thể giúp ngươi
giải quyết việc đó được!”
“A? Tỷ làm sao biết được?” Diệp Vô Ưu há to miệng. Gã không nghĩ rằng,
Hoa Vân La lại thực sự nói trúng ý nghĩ của gã. Đúng là gã muốn nhờ Hoa
Vân La giúp gã bắt người.
“Thấy ngươi rớt rãi ròng ròng khi nhìn bọn họ, ta liền biết tên đại sắc
lang ngươi mang ý đồ quỷ quái trong lòng!” Hoa Vân La liếc nhìn gã