“Đem cho ta một mĩ nữ, ta đương nhiên là có lợi rồi!” Diệp Vô Ưu thấp
giọng lẩm bẩm. Từ trước tới giờ, với tính cách của gã, tuyệt đối không
sợ có nhiều mĩ nữ. Tống Loan tự mình hiến thân, gã cầu còn chẳng được.
Chỉ là hôm nay tâm huyết gã cuộn dâng, rất muốn nắm rõ việc này, bởi vì, gã luôn khó mà hiểu rõ vì sao Tống Loan có thể chủ động hiến thân chỉ
vì cái gọi là pháp bảo đó? Nói trắng ra, gã tịnh không phải là có cái gì đó gọi là có cốt cách, chí khí, không cố ý lợi dụng lúc người nguy cấp
để thủ lợi, mà chỉ thuần túy là vì hiếu kì.
“Ta không phải là nói cái lợi đó!” Tống Loan có cảm giác không biết nên