Diệp Vô Ưu do đã mệt mỏi nên lười nhác dựa lưng vào thân cây để nghỉ ngơi đôi chút.
Một thân ảnh màu trắng đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt rồi rất nhanh
tiến đến trước mặt gã. Đúng như gã đã dự liệu, Tô Tố Tố quả nhiên rất
nhanh đã quay lại. Gã đột nhiên có cảm giác kế hoạch của mình đã sắp
thành công.
“Tô đại mỹ nhân, nàng trở lại nhanh thật!” Diệp Vô Ưu cười hì hì nói, hai mắt suồng sã không ngừng quét khắp người nàng.
”Diệp công tử, Nhị điện hạ hy vọng có thể cùng ngài gặp mặt nói chuyện.” Tô Tố Tố nói thẳng vào chuyện. Đến lúc này, nàng cũng không muốn nói
lòng vòng nữa.
“Tuyết Minh Văn? Ta với hắn có cái gì mà nói.” Diệp Vô Ưu bĩu môi, bộ
dạng như không bằng lòng. “Tô đại mỹ nhân, thấy nàng xinh đẹp như vậy,