Cuộc chiến đấu với cường độ cao lại khẩn trương, khiến tâm tình của nàng không có cách nào duy trì được bình tĩnh. Vừa rồi, nhất thời suýt bị
Hùng Bãi chụp được, nàng chỉ cảm thấy nửa người chết lặng, cánh tay phải bị gãy. Hiện tại nàng hoàn toàn sa cơ lờ vận, nhiều lắm chỉ có thể kiên trì thêm mười phút thì lại bị Hùng Bãi đuổi theo.
Mặc dù là như
vậy, nàng cũng không kêu đau một tiếng, mặt cũng chưa hề biến sắc, mồ
hôi rơi đầy, trên mặt chỉ có sự nghị lực và chuyên chú. Nàng biết nếu
mình thư giãn chỉ một lúc, có khả năng sẽ chết, hôm nay nhiều kéo dài
một phút, thì mình có thể có hi vọng sống sót lớn hơn một chút!
Con súc sinh kia đang đuổi theo mình đột nhiên ngừng lại, quay người khó