Vô Tiên

Chương 1272

Chương 1272

Nơi trời quang mây đãng thì lại có sương mù bủa vây. Ngọn núi cao này hiện ra rất mờ ảo, phía trước đều mông lung, không thấy rõ, dưới ánh mặt trời chỉ hiện ra một con đường vắt ngang lưng núi, chiều rộng con đường là chừng một trượng, cứ như vậy treo giữa không trung, như là thiên lộ, thần bí mà khó lường.

Nơi này cũng không phải là tầng ba Thái Nguyên giới mà là đỉnh Thái Cổ sơn!

Sau một hồi kinh ngạc, Lâm Nhất lập tức tập trung thị lực dò xét chung quanh. Mưa phùn rắc đầy trời, im hơi lặng tiếng như sương như khói. Từng làn gió quạnh quẽ thê lương thi thoảng lại lướt qua, làm cho lòng người chợt buồn man mác không hiểu.

Lâm Nhất không nhịn được mà than dài một tiếng, trong mắt xuất hiện thêm vài phần rét lạnh. Một lần nữa nhìn về phía mờ ảo phía xa. Nơi đó quả thật mang đến cho người ta một cảm giác bồi hồi mơ hồ khó tả. Hắn âm thầm lắc đầu, quay đầu nhìn xuống thang đá, sau đó chậm rãi bước từng bước một.

Nửa canh giờ sau, con đường càng lúc càng dóc đứng, khiến cho cước bộ của hắn cũng chật vật hơn. Một ngàn trượng còn lại gần như là dựng thẳng lên, chọc thẳng vào hư vô. Trong mưa, Lâm Nhất chợt dừng chân, Huyễn Đồng tử lập lòe. Nơi hắn dừng chân, chỉ rộng chừng hai thước, phía trước còn bị một vũng nước mưa cản đường. Cách đây tầm hơn mười trượng phía trước mới mơ hồ lộ ra một chỗ nho nhỏ để đặt chân. Phía trước kia lại là một vũng nước, cứ nối tiếp như vậy, cuối cùng mới có thể chạm đến mà trời.

Truyện "Vô Tiên Chương 1272" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất