Chương 1862
Chẳng qua, cảnh hoang vu này ngược lại cực phảng phất tình cảnh khi bé, chỉ là thiếu hai bóng người một già một trẻ thôi.
Lâm Nhất hạ xuống đỉnh núi, chậm rãi bay vào trong một gian đại điện còn sót lại. Nơi đã từng hương hỏa thịnh vượng, nay chỉ còn lại nửa đoạn tượng thần bằng đất sét, bụi phủ một tầng dày, góc nhà còn có một ổ chim...
- A a! So lên lúc mình và sư phụ ở đây thì càng là bất kham!
Lâm Nhất khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười không giấu được vẻ tịch liêu. Lúc đi ra đại điện, hắn nhịn không được quay đầu nhìn một cái. Trên cạnh cửa, ba chữ vàng loang lổ “Huyền Nguyên Quan còn đó, bụi phủ sương nồng.
Hậu sơn Tiên Nhân đỉnh, Lâm Nhất lặng lẽ nhìn huyệt động trống trơn trên vách đá, quay đầu vượt qua một đống phế khu, chầm chậm đến trước một nơi khe núi. Nước hồ trong veo, tựa như lúc trước. Chỉ là cỏ hoang mọc đầy, mấp ma mấp mô, mộ phần đám người sư phụ đều đã biến mất. Trừ mấy thứ trên, toàn bộ Tiên Nhân đỉnh đều khó tìm được bóng người.
Truyện "Vô Tiên Chương 1862" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này