Chương 140 -
Đêm đó, dã nhân cẩn thận tìm kiếm một sơn động để nghỉ ngơi, Quân Tiểu Nam còn tri kỷ lấy ra chiếc nệm mềm như bông để mọi người có thể ngủ thoải mái chút. Tuy rằng đây là đêm đầu tiên sau khi rời khỏi bộ lạc Phàn, nhưng trong lòng những dã nhân của bộ tộc Tượng không cảm thấy phiêu bạt không nơi nương tựa, nguy hiểm trùng trùng điệp điệp.
Trong lòng Tượng Vu rất hưng phấn, cho dù cả ngày hắn đi đường, thân thể mỏi mệt bất kham, nhưng lúc này nhìn lên bầu trời đầy sao lại không muốn ngủ. Hiện tại, hắn đang dựa vào vách đá canh giữ ở cửa động, đảm nhận nhiệm vụ gác đêm trước nửa đêm. Tượng Vu vươn tay, hướng về bốn phía trong đêm tối, thử cảm nhận dòng khí lưu thông trong không khí, xuyên qua xúc cảm trên các ngón tay, bên tai là tiếng côn trùng kêu vang rào rạt. Đây phải chăng là tư vị của tự do, tự do thật tốt. Tượng Vu buông tay, nhìn Quân Tiểu Nam và chim bồ câu lớn đang ngủ hình dáng chữ X bên ngoài sơn động, nở nụ cười không mấy phúc hậu. Không gian bên trong sơn động rất lớn, nhưng lối vào lại nhỏ, bồ câu lớn vào không được, Quân Tiểu Nam liền cùng nó ngủ bên ngoài. Cô đã thương lượng với Tượng Vu, Tượng Vu canh đến nửa đêm, Quân Tiểu Nam canh từ nửa đêm đến sáng. Căn cứ theo việc phân tích địa hình trên bầu trời hôm nay, nếu theo tình huống bình thường, trước buổi tối ngày mai bọn họ có thể vượt qua dãy núi Tích Địa. Chỉ cần vượt qua dãy núi Tích Địa, chính là lãnh địa thuộc khu vực phía Tây, các đội viên đội hộ vệ cũng đã sớm đến đó chờ đợi. Sau khi Quân Tiểu Nam hoàn thành việc bàn giao mọi người trong bộ tộc Tượng thì nhiệm vụ của cô cũng tạm thời kết thúc. * Sáng sớm hôm sau, trước khi mọi người thức dậy, Quân Tiểu Nam đã làm xong bữa sáng thơm ngon ngào ngạt. Dã ngoại sao, để tiện lợi nhanh chóng, Quân Tiểu Nam dứt khoát nấu mì gói. Mì gói quả nhiên là món ăn thu hút người và động vật, người của bộ tộc Tượng ăn qua thậm chí sinh ra ảo giác món này còn ngon hơn thịt. Nhóc Nam:... Có thể không phải ảo giác... Ở Lam Tinh cũng có rất nhiều người u mê mì gói không thể kiềm chế. Sau khi thu dọn đồ làm bếp, đoàn người lại xuất phát. Vượt qua đỉnh núi cheo leo, hơn 5 giờ chiều bọn họ rốt cuộc thấy được bóng dáng của đội hộ vệ thôn xóm phía Tây. “Nam!” Hôm nay người tuần tra là Trị, đúng là người trong phân đội hai của Văn.
“U!” Quân Tiểu Nam cũng phất tay chào hỏi. Tiểu đội 2 vốn dĩ phụ trách liên lạc và thu thập tin tức, diện mạo của các đội viên không đặc biệt xuất sắc, nhưng khả năng tương tác và trí nhớ lại vô cùng tốt. Hơn nữa năng lực tác chiến cá nhân của đội hộ vệ cũng rất mạnh, bởi vậy đến đây nghênh đón chỉ có 20 đội viên. Tộc nhân của bộ tộc Tượng trước nay chưa gặp qua dã nhân trong đội hộ vệ, nhưng quan sát thấy số lượng người của đối phương không nhiều lắm nên cũng không quá cảnh giác. Lại nghe bọn họ vừa đến liền hỏi han ân cần, nào là đưa nước nào là nhét thức ăn. Người xưa có câu duỗi tay không đánh người tươi cười, do đó rất nhanh bộ tộc Tượng liền buông xuống phòng bị. “Được, vậy trước hết các ngươi đưa bọn họ về thôn, ta và bồ câu lớn phải quay về hang ổ thú Ột Ột.” “Đúng rồi, tuần này hẳn là sẽ không đưa người tới đây, phải xem thử phản ứng bộ lạc Phàn bên kia, các ngươi cũng có thể nghỉ ngơi mấy ngày, thời gian khôi phục cụ thể sẽ thông báo sau.” Quân Tiểu Nam đếm đủ số lượng người trong bộ tộc Tượng, liền nhanh chóng bàn giao công việc tiếp theo cho Văn, sau đó định rời đi. “Nam, ngươi không đi cùng chúng ta nữa sao?” Tượng Vu có chút không yên lòng, thanh âm của Thần minh lúc trước rất giống với Quân Tiểu Nam, đối phương lại còn hộ tống bộ tộc Tượng cả một đoạn đường. Một người đáng tin cậy như vậy phải rời đi, nội tâm của thiếu niên có chút không biết phải làm sao. “Yên tâm, người trong đội hộ vệ và ta đều đến từ cùng một bộ lạc, thân thủ bọn họ rất tốt, nhất định có thể đưa các ngươi về thôn an toàn.”
Truyện "Xuyên Về Bộ Lạc Nguyên Thủy Làm Thủ Lĩnh (Dịch) Chương 140 -" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!