Hồ Thiết Phong tiến đến sát gần Điền Khánh Long thấp giọng nói: “Điền cục trưởng, chuyện này giải quyết sao?”
Điền Khánh Long thản nhiên cười trả lời lại: “Niêm phong toàn bộ vật
chứng chờ tiến hành điều tra làm rõ! Người ta báo án cũng đều có chứng
cứ xác thực cả, chúng ta là công an nhân dân, không thể làm ngơ như
không có chuyện gì xảy ra được, cần phải làm gì thì cứ làm thế ấy.”
Hồ Thiết Phong cũng hơi hơi hiểu ý của Điền cục trưởng.
Điền Khánh Long chậm rãi trở lại xe mình, chưa ngồi yên vị hắn liền lấy di động ra gọi cho Viên phó thị trưởng.
Thấy đến cả Điền Khánh Long cũng không giải quyết được chuyện này, Viên Thành Tích cũng có chút đau đầu.
Điền Khánh Long lạnh lùng nói: “Có người tố giác các ngươi nhập lậu hai
container xe, giờ chuyện này có nhiều người tận mắt chứng kiến, sợ rằng
khó giải quyết dễ dàng được. Còn nữa, hắn khăng khăng nói là do con trai ngươi làm, nhất quyết không chịu bỏ qua.”
Viên Thành Tích trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi thấp giọng hỏi: “Hắn muốn như thế nào?”
Điền Khánh Long lắc đầu thở dài: “Cũng đều từ đứa con trưởng các ngươi