Ánh dương quang xuyên qua khe mành cửa rọi lên trên mặt
giường, soi rõ thân hình giai nhân trắng nõn, thân thể mềm mại tựa như
bạch tuộc quấn quanh người Trương Dương. Cảm nhận được ánh mặt trời
chiếu rọi, nàng mở mỹ mâu ra nhìn sang Trương Dương bên cạnh, Trên khuôn mặt đẹp tràn đầy vẻ thẹn thùng, Cố Giai Đồng nhìn cái còng tay thì
không khỏi nhớ tới sự cuồng loạn tối hôm qua mà thẹn thùng nhíu mũi lặng lẽ rời khỏi Trương Dương muốn đi ra ngoài.
Trương Dương lim dim hai mắt buồn ngủ cười nói: " Dậy sớm vậy a!" Cố
Giai Đồng đem áo ngủ của hắn ném lên trên giường nói: " Còn sớm gì nữa, đã 8h30 rồi, không sợ đi làm muộn a!"
Trương Dương ngáp một cái, mặc áo ngủ đứng dậy nói: " Thời gian gần đây địa điểm ta công tác chính là công trường tường thành cổ, đi một tý là