Hồng Mông Thạch vừa xuất hiện, lập tức biến thành khối bia đá thật lớn ngăn chặn Thiên Tinh Thạch bay tới.
Trần Thiên Thạch không biết lai lịch của Hồng Mông Thạch, phát ra một tiếng cười lạnh:
- Xem ra tiểu tử kia không biết sự lợi hại của Thiên Tinh Thạch! Đừng
nói ngươi xuất ra một tấm bia đá rách nát, cho dù là tường đồng vách
sắt, ta cũng có thể nghiền nát ngươi!
Oanh long!
Thiên Tinh Thạch hung hăng đụng vào Hồng Mông Thạch, vang lên thanh âm đinh tai nhức óc.
Nhưng khi Trần Thiên Thạch nghĩ rằng Hồng Mông Thạch sẽ bị đánh nát
thành bụi phấn, sau đó Tùy Qua cũng sẽ bị chấn đến máu tươi cuồng phun,
nhưng làm cho hắn vô cùng thất vọng chính là Hồng Mông Thạch không hề có chút tổn thương, ngược lại Thiên Tinh Thạch bị đánh vỡ một lỗ hổng.
Dáng tươi cười trên mặt Trần Thiên Thạch đọng lại, hiện lên biểu tình
đau lòng vô hạn. Thiên Tinh Thạch là bổn mạng pháp bảo của hắn, hắn tân