- Ta... Ta....
Đặng Hạc lắp bắp nói không ra lời.
- Lắp bắp cái gì! Đã xảy ra cái gì?
Tang Thiên hừ lạnh nói.
- Còn hỏi xảy ra chuyện gì sao, là bị đánh chạy về.
Lạc Thanh Liên nói:
- Đặng Hạc, anh là ‘ cường giả tuyệt thế ’, làm sao không kiên trì được một phút đã chạy về rồi?
Đặng Hạc đỏ mặt, nói:
- Tôi là cường giả tuyệt thế gì chứ, muốn nói cường giả tuyệt thế thì
cũng là lão đại cùng Tùy tiên sinh. Nhưng mà không biết hắc tháp có cái
gì, co đương nhiên không biết lợi hại.
- Úc, trong đó có cái quỷ gì, có thể làm ‘ cường giả tuyệt thế ’ hoảng sợ bỏ chạy như vậy?
Lạc Thanh Liên hỏi.
- Đừng nói tôi, cho dù là cô nếu như nhìn thấy cái thứ bên trong hắc tháp, khẳng định cũng phải chạy như bay.
Đặng Hạc nói:
- Càng huống chi, nữ nhân các người không phải sợ nó nhất sao?
- Rốt cuộc bên trong là gì?
Lạc Thanh Liên hỏi thăm.
- Là rắn biển! Rất biển rất lớn.
Đặng Hạc nói.
- Chỉ rắn biến đã dọa anh thành thế này sao?
Tang Thiên hừ lạnh một tiếng, nói:
- Đặng Hạc, Đặng Hạc, người khác đều là tài cao lớn mật, tôi thấy anh
thì ngược lại. Vừa thấy rắn biển đã bị dọa chạy như chó nhà có tang rồi.
- Lão đại, con rắn biển đó thật sự rất lớn...
Đặng Hạc còn chưa có nói xong, hắn đã dừng nói, bởi vì hắn không cần nói thêm, con rắn biển kia đã xuất hiện rồi.
Tiếng vang lớn vang vọng, nước biển bắn lên cao, nhưng mọi người lại biết rõ âm thanh này là của hung thú.
Từ giọng tới hình dáng, nhưng mà trong âm thanh to lớn này mang theo khí chất hung lệ, Tùy Qua đã biết rõ chuyện này không đơn giản. Mặt khác
Tùy Qua còn cảm giác khí tức hồng hoang xông tới, khí tức này Tùy Qua
cũng không xa lạ gì, trước đó Quân Thương Sinh phóng thích ngưu xà, hắn