- Ca, nhưng mà trong nhà của em...
- Em yên tâm, đến thời điểm phù hợp ca sẽ cho người nhà của em tới đây.
Tùy Qua biết rõ tâm tư của Ngưu Tiểu Hoa.
- Ân.
Ngưu Tiểu Hoa gật đầu nói:
- Ca cứ yên tâm, em nhất định sẽ cố gắng tu hành.
- Nha đầu ngốc, em cũng không cần quá bức bách mình, có ca ở đây sẽ cam đoan em an toàn.
Tùy Qua mỉm cười mang theo tin tưởng mười phần. Bảo vệ thân nhân, bằng hữu, đây là ý nghĩa của tu vị cường đại.
- Ân.
Ngưu Tiểu Hoa thuận theo gật đầu, dường như chỉ cần Tùy Qua quyết định, nàng sẽ không làm trái lại.
- Suy tử, cháu tới đây, gia gia có chút chuyện muốn nói một mình cho cháu biết.
Lão địa chủ gọi Tùy Qua vào một bên, sau đó nhìn Tùy Qua nói ra:
- Suy tử, rốt cuộc thiên địa đại kiếp nạn gì đó, gia gia đều không có
hứng thú, cũng không có gì đáng lo lắng. Gia gia đã tuổi này rồi, đã
sống đủ...
- Gia gia, gia gia không nên nói bậy, ngài sẽ trường sinh bất tử.
Tùy Qua vội vàng nói:
- Gia gia, chỉ cần cháu còn tồn tại, ngài sẽ được an khang, yên tâm đi.
- Tùy tiện.
Lão địa chủ không quan tâm nói:
- Chết sống có số phú quý do trời, ta thực không có gì phải lo lắng. Hơn nữa nếu như sống quá dài lâu, cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, đây
không phải là thành con rùa già vạn năm sao. Huống chi, người quen chết
sạch, ta sống làm gì?
- Gia gia, ngài quên sao, cháu và Tiểu Hoa đều ở đây.
Tùy Qua nói:
- Ngài sẽ không cô đơn.
- Như thế... Ân, nếu như cháu thật có bản lĩnh giúp gia gia sống lâu
cũng rất tốt, bất kể nói thế nào, gia gia vẫn muốn thấy cháu lấy lão bà