Sau khi Tô Ngưng Yên rời
khỏi, Tùy Qua đang suy nghĩ chuyện đi Côn Lôn tông, vào lúc nửa đêm đã
thấy Lạc Thanh Liên đi vào Mính Kiếm Sơn.
Những ngày này Tùy Qua cùng Lạc Thanh Liên đã rất ít chạm mặt, nàng bỗng nhiên nửa đêm tới thăm, thật ra khiến Tùy Qua lo sợ bất an.
- Không phải ta tìm ngươi.
Lạc Thanh Liên nói câu đầu tiên khiến Tùy Qua hơi không sờ được suy nghĩ.
- Ngươi không tới tìm ta?
Tùy Qua không hiểu ra sao nhìn qua Lạc Thanh Liên.
- Là Khổng Bạch Huyên.
Lạc Thanh Liên nói:
- Ta cảm ứng được một tia thần niệm của nàng, nàng dùng thần niệm cầu cứu ta...
- Nàng như thế nào!
Trong lòng Tùy Qua run lên, cho tới giờ khắc này, hắn mới biết được mình rất qua tâm an nguy của Khổng Bạch Huyên.
Bởi vì đây là phản ứng bản năng của hắn.
- Nàng bị khốn trụ.
Lạc Thanh Liên nói:
- Ta chỉ biết là nàng bị người ta vây khốn, nhưng mà không biết nàng rốt cuộc đang ở nơi nào!
- Có đầu mối gì sao?
Tùy Qua truy vấn.
Lạc Thanh Liên mờ mịt lắc đầu, sau đó nhìn Tùy Qua nói:
- Không có manh mối gì -- đúng rồi, có lẽ có một manh mối...
- Cái gì?
Tùy Qua vội vàng hỏi.
- Lá thông của ngươi.
Lạc Thanh Liên nói:
- Trong thần niệm của nàng nói nhìn thấy lá thông của ngươi.
- Cửu Diệp Huyền Châm Tùng?
Tùy Qua tự nhủ nói ra.
Cửu Diệp Huyền Châm Tùng, nó là Tùy Qua đạt được từ cõỗ Hứa Hành Sơn. Đồ vật này giúp Tùy Qua một cái đại ân, nhưng mà ngay cả Hứa Hành Sơn hình như cũng quên lai lịch của Cửu Diệp Huyền Châm Tùng, đương nhiên Tùy
Qua cũng không có cẩn thận cân nhắc, chỉ cảm thấy mình giẫm phải cứt
chó mà thôi. Bây giờ nghe Lạc Thanh Liên bỗng nhiên nhắc tới Cửu Diệp
Huyền Châm Tùng, Tùy Qua lập tức cảm giác thứ này khẳng định có quan hệ