Đáng tiếc là Tùy Qua lại không chút sứt mẻ, mà lại giả vờ giả vịt dùng ngón út ngoái tai, nói:
- Đây là như thế nào, hảo hảo ca múa không nghe, hảo hảo rượu không
uống, đúng là, đã mất mặt như thế, Hổ tướng quân, chúng ta đi sớm một
chút.
- Đứng lại.
Một bóng người ngăn trước mặt Tùy Qua, đúng là tông chủ Thiên Thai Tông Đằng Nguyên Thường.
- Ồ, đây không phải tông chủ Thiên Thai Tông sao?
Tùy Qua làm ra bộ dáng bị say.
- Cảm tạ tông chủ khoản đãi, chúng ta liền cáo từ.
- Ai bảo ngươi đi.
Đằng Nguyên Thường hừ lạnh một tiếng, suýt nữa muốn động thủ.
- Ồ... Chúng ta không có tư cách thương nghị đại sự với các ngươi, dạ tiệc này chấm dứt, chúng ta đương nhiên cũng nên đi.
Tùy Qua nói lời này không phải giả ngây giả dại, dù sao người năm đại
tông môn cũng không đặt đại quân đánh dẹp của Tùy Qua đặt vào trong mắt, đừng nói năm đại tông môn, cho dù là những tiểu tông môn cũng xem Tùy
Qua cùng Hổ Thiên Hành là cái gì cả.
- Bổn tông chủ không phải mời các ngươi đến thương nghị sao.
Đằng Nguyên Thường hừ lạnh một tiếng, nếu như không vì Tùy Qua cùng Hổ
Thiên Hành còn có giá trị lợi dụng, hắn chỉ sợ trực tiếp muốn động thủ