Chương 3
Sau khi bị Tạ Thanh Nghiêu phong ấn linh lực.
Ngũ cảm của ta đối với thế giới xung quanh cũng suy yếu đi rất nhiều.
Lúc ngủ mơ màng.
Ta nghe bên tai vang lên vô số tiếng người ríu rít.
Có nam có nữ.
Bị đánh thức nhưng ta vẫn giả vờ ngủ, nghe thấy một giọng nam nói:
“Đây là muội muội thất lạc nhiều năm của đại sư huynh sao? Gió cát Ma giới dữ dội thật đấy, nhìn khuôn mặt nhỏ này xem, bị thổi đến xanh tím cả rồi.”
Một giọng nữ lập tức phản bác:
“Đồ ngốc! Đó là bị đánh!”
“Cái gì? Đáng thương vậy sao? Ra tay nặng quá rồi!”
“Đừng quên nàng ta là ma tu. Không mạnh tay thì bắt kiểu gì?”
Giọng nam thở dài:
“Đại sư huynh chắc đau lòng lắm nhỉ?”
Giọng nữ lạnh nhạt:
“Hừ, ai bảo nàng ta không chịu học điều tốt, lại đi tu ma đạo. Thôi cũng được, nếu đại sư huynh đã giữ nàng lại thì từ nay cũng là người của Kim Vân Sơn. Chẳng qua chỉ thêm một đôi đũa thôi.”
Hai người này thật ồn ào.
Nếu linh lực của ta chưa bị phong ấn...
Ta nhất định sẽ nhổ lưỡi bọn họ xuống.
Chờ đến khi nghe tiếng bước chân rời đi, ta mới mở mắt.
Nào ngờ...
Hai kẻ đáng lẽ đã đi mất lại đang đứng ngay bên giường, cười tủm tỉm nhìn ta.
Nữ tử mặc bạch y, tóc dài ngang lưng, khoanh tay trước ngực, cười đầy đắc ý:
“Ta đã bảo nàng ta giả vờ ngủ mà.”
...
Thần kinh.
Tu sĩ trên Kim Vân Sơn quả nhiên toàn là một đám thần kinh chưa phát triển não bộ hoàn chỉnh.
Nam tử kia buộc tóc đuôi ngựa cao, nhìn trẻ tuổi hơn nữ tử một chút.
Hắn mỉm cười thân thiện, đưa tay về phía ta:
“Tiểu sư muội, chào muội nhé.”
“Ta là Tam sư huynh Từ Hựu Chân.”
“Còn đây là Nhị sư tỷ Bạch Huyền.”
Ta mặt không biểu cảm nhìn bàn tay đang chìa ra.
Sau đó...
Hung hăng cắn xuống.
Từ Hựu Chân đau đớn rú lên.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp căn phòng.
...
Ngày đầu tiên lên núi.
Ta đã cắn người.
Bạch Huyền không khách khí chạy tới cáo trạng trước mặt Tạ Thanh Nghiêu:
“Nàng ta đúng là một mầm họa chính hiệu!”
“Đại sư huynh, huynh giữ nàng ta lại chỉ tự chuốc lấy phiền phức thôi!”
“Nàng ta sẽ không thay đổi đâu!”
Tạ Thanh Nghiêu bình thản băng bó vết thương cho Từ Hựu Chân.
Cũng chẳng biết có nghe lọt tai hay không.
Bạch Huyền nói không sai.
Ta chính là một mầm họa.
Dù tay không tấc sắt, dù đã trở thành tù nhân...
Ta cũng muốn cắn chết một kẻ để kéo theo chôn cùng.
Đợi Bạch Huyền nói xong.
Tạ Thanh Nghiêu mới quay đầu nhìn nàng.
Nụ cười ôn hòa như gió xuân:
“Y Y đã chịu quá nhiều khổ cực.”
“Bản tính muội ấy không xấu.”
“Sau này xin mọi người rộng lòng chiếu cố. Ta thay muội ấy xin lỗi các đệ.”
Bạch Huyền muốn nói lại thôi.
Biểu cảm phức tạp.
Cuối cùng chỉ trợn trắng mắt:
“Nể mặt huynh, lần này ta bỏ qua cho nàng ta.”
Từ Hựu Chân hít hít mũi.
Bàn tay bị băng kín như móng giò.
Vậy mà vẫn cứng miệng:
“Đại sư huynh, không sao đâu.”
“Đệ không đau.”
“Tiểu sư muội chắc chắn chỉ vì quá căng thẳng nên mới cắn đệ thôi.”
Tạ Thanh Nghiêu nhìn sang ta:
“Y Y, mau xin lỗi sư huynh đi.”
Xin lỗi?
Phi!
“Cắn hắn một cái thì đã sao?”
“Ta còn muốn giết hắn nữa cơ.”
Không chỉ giết.
Ta còn muốn băm bọn họ thành thịt người, từng miếng từng miếng nuốt vào bụng.
Bạch Huyền lập tức nổi đóa:
“Huynh nhìn đi! Nhìn thái độ của nàng ta đi!”
Thái độ gì chứ?
Ma tu bọn ta vốn là như thế.
Chẳng lẽ trước khi mắng người còn phải lễ phép nói một câu “xin lỗi” trước sao?
Đồ ngốc.