Chương 30: Sư Phụ "não Cá Vàng", Quên Mẹ Nó Mất Đồ Đệ
Hai gã áo đen trố mắt nhìn Hồ Bát Vạn, rồi nhìn nhau đầy nghi hoặc. Một gã hỏi: "Mày cũng là Quỷ Sai? Sao bọn tao không cảm nhận được khí tức Quỷ Sai trên người mày?"
Hồ Bát Vạn lắc lắc cổ tay phải, khoe sợi Hồn Tỏa đen sì: "Cái này đủ chứng minh chưa?"
Gã áo đen gật đầu: "Được, nhưng cái này chỉ chứng minh mày là Quỷ Sai thôi, còn mấy cái khác thì chịu."
Gã giải thích Quỷ Sai có mười tám cấp bậc, chưa kể đám lính lác không vào phẩm cấp. Họ thấy Hồ Bát Vạn rất lạ, không giống Quỷ Sai thường nhưng cũng chẳng có khí thế của Quỷ Sai cấp cao.
Hồ Bát Vạn cười hề hề: "Các anh là ma, tôi là người, đương nhiên khí tức phải khác rồi."
Gã áo đen lắc đầu: "Người sống làm Quỷ Sai, tao mới thấy mày là thằng đầu tiên. Kể nghe coi, sao mày làm được?"
Hồ Bát Vạn cười: "Được chứ, là sư phụ tôi, cái lão già ấy bắt tôi làm."
"Sư phụ mày là ai mà to gan thế?"
Hồ Bát Vạn thở dài: "Lão là một lão ăn mày, tên Lục Lão Lục, còn lại tôi chịu."
Hai gã áo đen nhìn nhau rồi cười, bắt tay Hồ Bát Vạn tự giới thiệu. Một gã là Triệu Đại, gã kia là Tiền Nhị. Tên thật họ quên lâu rồi, đây là tên Thành Hoàng đặt bừa cho.
Làm quen xong, Hồ Bát Vạn mới hỏi mục đích đến đây. Họ bảo Thành Hoàng phái đến bắt hồn tên Trịnh Lão Pháo.
"Hai vị, Trịnh Lão Pháo hết dương thọ rồi à?" Hồ Bát Vạn ngạc nhiên.
Triệu Đại lắc đầu: "Không biết, anh em tao chỉ biết bắt hồn. Thực ra nhiều người chưa hết số nhưng bị bắt xuống thì phải ở Quỷ Giới Bảo, đợi hết dương thọ mới được đi đầu thai."
"Anh Triệu, Lão Pháo là bạn tôi, anh hỏi giúp xem nó hết số chưa. Nếu chưa thì xin hai vị giơ cao đánh khẽ, tha cho nó được không?" Hồ Bát Vạn khẩn khoản.
Triệu Đại do dự nhìn Tiền Nhị. Tiền Nhị định từ chối thì Hồ Bát Vạn bồi thêm: "Hai vị, tôi không để các anh làm không công đâu. Tôi là người, làm gì cũng tiện, tiền âm phủ hay gì các anh cần tôi đốt cho ngay."
Triệu Đại cười tươi rói: "Đều là anh em người nhà cả, giúp nhau là chuyện nên làm. Chú đợi đây, anh về hỏi cái đã."
Triệu Đại đi một đoạn rồi biến mất. Tiền Nhị đứng lại chém gió với Hồ Bát Vạn. Nhờ đó hắn biết thêm về Thành Hoàng huyện.
Thành Hoàng huyện có mười hai Quỷ Sai, chuyên bắt hồn những người chết bất đắc kỳ tử mà không quá oan ức. Người chết già, sống thiện lương thì tự đi đầu thai, không cần bắt.
Chém gió một lúc vẫn chưa thấy Triệu Đại về, Hồ Bát Vạn đánh thức trưởng thôn dậy đi mua vàng mã, quần áo giấy.
"Bát Vạn, mua làm gì, chẳng lẽ Lão Pháo nó...?"
Hồ Bát Vạn ngắt lời: "Đừng nghĩ bậy, không phải cho Lão Pháo đâu."
Hắn không thể nói là mua để hối lộ Quỷ Sai, chuyện này mờ ám, Triệu Đại và Tiền Nhị chắc chắn không muốn người ngoài biết.
Trưởng thôn biết Hồ Bát Vạn có bản lĩnh nên không hỏi nhiều, vội vàng chạy đi mua.
Lát sau mang về một bao tải to tướng. Hồ Bát Vạn chỉ vào trưởng thôn, Tiền Nhị phẩy tay một cái, trưởng thôn buồn ngủ rũ rượi, lăn ra ngủ say như chết.
Đợi thêm lúc nữa Triệu Đại mới về, bảo đã hỏi kỹ, Trịnh Lão Pháo dương thọ còn dài, nhưng tối nay sẽ chết vì có kẻ muốn giết.
"Kẻ nào lại đi hại một thằng nhóc?" Hồ Bát Vạn thắc mắc.
Triệu Đại lắc đầu: "Cái này tao chịu, Thành Hoàng đại nhân cũng không biết, chỉ nhận được thông báo phái hai Quỷ Sai đến chờ bắt hồn thôi."
Hồ Bát Vạn ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Anh Triệu, anh Tiền, tìm chỗ nào tôi đốt đồ cho các anh, rồi các anh về trước đi. Nếu Lão Pháo chết thật, tôi sẽ giữ hồn nó lại, tối mai các anh đến lấy được không?"
Hai gã Quỷ Sai đồng ý ngay tắp lự. Dù sao Hồ Bát Vạn cũng là đồng nghiệp, loại hồn chưa tận số này ai bắt chả được, đằng nào cũng tống vào Quỷ Giới Bảo.
Tìm một góc khuất trong sân bệnh viện, Hồ Bát Vạn châm lửa đốt đống vàng mã.
Đồ chưa cháy hết, Hồ Bát Vạn đã ngửi thấy mùi quen thuộc: mùi rượu thịt trộn lẫn mùi chân thối và mồ hôi chua loét.
"Nướng đồ ăn à, sao không gọi lão gia ta, định ăn mảnh hả?"
Hồ Bát Vạn quay lại, thấy Lục Lão Lục đang dựa tường cười hề hề nhìn hắn.
"Lão già, chạy đi đâu thế, tìm ông mỏi cả mắt không thấy." Thấy lão ăn mày, Hồ Bát Vạn đứng dậy cáu kỉnh.
Lục Lão Lục cười ha hả: "Nhóc con gặp chuyện khó chứ gì, không thì đời nào nhớ đến lão gia ta?"
Hồ Bát Vạn gật đầu cái rụp: "Đúng là có chuyện, lão già, đợi tôi đốt xong tiền cho hai người anh em kia rồi nói chuyện."
Hồ Bát Vạn quay lại nhìn thì Triệu Đại và Tiền Nhị đã biến mất từ đời nào.
"Bát Vạn, mày bị ngáo à, làm gì có ai?" Lục Lão Lục cười cợt.
"Không phải người, là hai Quỷ Sai."
"Quỷ Sai? Sao mày lại dây dưa với Quỷ Sai?" Lục Lão Lục tắt nụ cười, nhìn Hồ Bát Vạn kỳ quái.
Hồ Bát Vạn tức muốn hộc máu. Rõ ràng là lão bắt hắn làm Quỷ Sai, bảo làm Quỷ Sai mới sống được, giờ lại hỏi sao dây dưa với Quỷ Sai.
"Lão già, ông cố tình đúng không? Chính ông bắt tôi làm Quỷ Sai, giờ lại hỏi câu đấy à?" Hồ Bát Vạn gắt gỏng.
Lục Lão Lục đưa bàn tay dính đầy mỡ quệt lên mái tóc rối bù: "Ta bắt mày làm Quỷ Sai á?"
Hồ Bát Vạn định mở mồm chửi thì Lục Lão Lục vỗ trán cái bốp: "Ái chà, sao ta lại quên béng mất nhỉ. Mày xem trí nhớ lão gia ta này, đúng là quý nhân đa vong sự."
Hồ Bát Vạn tức suýt thổ huyết. Mình thì nghiêm túc làm Quỷ Sai, tìm mọi cách mạnh lên, còn lão già này thì quên mẹ nó mất chuyện đó.
Hồ Bát Vạn tức không nói nên lời, Lục Lão Lục lại cười toe toét: "Thôi thôi, làm Quỷ Sai thì làm Quỷ Sai, làm tốt cũng có khối cái lợi."