Âm Dương Quỷ Sai

Chương 31: Tay Của Ôn Thần Và Gã Đen To Xác

Chương 31: Tay Của Ôn Thần Và Gã Đen To Xác

Hồ Bát Vạn tức khí quay lưng định bỏ đi, Lục Lão Lục gọi với theo: "Ê nhóc, cái gì Vạn ấy nhỉ, ta tìm mày có việc nhờ vả đây."
"Lão già, đến tên tôi ông còn quên, còn mặt mũi nào nhờ vả, không giúp!" Hồ Bát Vạn từ chối thẳng thừng.
"Sao ta quên được, đúng không Nhất Vạn?" Lục Lão Lục sán lại gần, cười hì hì.
"Lão già, ông gọi tôi là Nhất Vạn?"
"Mày cũng gọi ta là lão già còn gì, ta gọi sai tên mày ta còn chưa tính toán, ta gọi sai thì đã sao?"
Hồ Bát Vạn cuối cùng cũng hiểu ra lão già này cố tình trêu ngươi, hắn thở hắt ra: "Được rồi, sau này tôi không gọi ông là lão già, ông cũng đừng gọi lung tung."
Lục Lão Lục gật đầu: "Được, ta gọi mày là đồ nhi Bát Vạn, mày gọi ta là sư phụ."
Hồ Bát Vạn lắc đầu: "Không được, ông có dạy tôi cái quái gì đâu, vứt cho hai cuốn sách rách nát vô dụng, còn đòi tôi gọi sư phụ."
Lục Lão Lục xòe tay: "Không gọi thì trả sách đây."
Hồ Bát Vạn móc sách ra định ném trả, Lục Lão Lục rụt tay lại: "Thôi thôi, không gọi thì thôi."
Hồ Bát Vạn được đà lấn tới: "Hai cuốn sách rách này chả có tác dụng gì, tôi nói cho ông biết, giờ tôi cần nâng cao thực lực. Nếu ông dạy tôi bắt được mọi loại ma quỷ, tôi sẽ gọi ông là sư phụ."
"Nhất ngôn vi định." Lục Lão Lục sảng khoái đồng ý.
Hồ Bát Vạn cất sách đi, hỏi: "Lão Lục, ông bảo có việc nhờ tôi, việc gì?"
Lục Lão Lục nhìn hắn: "Mày cũng đang tìm ta mà, nói chuyện của mày trước đi."
Hồ Bát Vạn kể một lèo chuyện Trịnh Lão Pháo cầm tay ngọc, mặt đen sì hôn mê bất tỉnh, Quỷ Sai đến bắt hồn bị hắn đuổi đi. Lục Lão Lục thở dài: "Bát Vạn, gan mày to thật, Quỷ Sai bắt hồn mày cũng dám cản, đồ của Ôn Thần mày cũng dám cầm."
Lục Lão Lục bảo Ngũ Phương Ôn Thần là lũ tự luyến nhất trần đời, đồ trên tượng của bọn hắn cấm ai được động vào, ai động vào sẽ bị trả thù tàn khốc.
"Lão Pháo bị Ôn Thần trả thù nên mặt mới đen à?"
Lục Lão Lục lắc đầu: "Chắc chắn không phải, nếu là Ôn Thần ra tay thì Trịnh Lão Pháo chết lâu rồi."
Lục Lão Lục khẳng định chuyện Trịnh Lão Pháo dễ xử lý, nhưng hắn đã rước họa lớn, Ôn Thần sớm muộn gì cũng tìm đến tính sổ.
"Thế tôi phải làm sao?"
Lục Lão Lục ngẫm nghĩ: "Chuyện đó tính sau, giờ ta đi xem Trịnh Lão Pháo đã. À, về thôn mày nhớ tìm hiểu xem cái tay ngọc ở đâu ra, tượng Ôn Thần ở chỗ nào, tốt nhất là trả lại chỗ cũ."
Hồ Bát Vạn không dám nói một cái tay ngọc đã bị hắn bán lấy nửa năm dương thọ. Hắn gật đầu: "Được, tôi sẽ điều tra sớm."
Hồ Bát Vạn dẫn Lục Lão Lục về phòng bệnh, vừa đi vừa hỏi: "Lão Lục, ông bảo nhờ tôi việc gì cơ mà?"
Lục Lão Lục quay lại vẫy tay, một gã đen thui to như hộ pháp hiện ra. Lục Lão Lục chỉ vào gã: "Tên này gây chuyện bên ngoài, mày giúp ta đưa hắn về Tam Pháo Truân trốn ba tháng, đến lúc đó ta sẽ đến đón."
"Lão Lục, gã này là ai, gây chuyện gì?"
Lục Lão Lục nhìn quanh, hạ giọng: "Hắn không phải người, gây họa dưới địa phủ. Sư phụ hắn là bạn ta, ta không giúp thì ai giúp."
"Lão Lục, hắn không mang rắc rối cho tôi chứ?"
"Chắc không đâu, địa phủ xa tít mù tắp, Quỷ Sai địa phủ cũng ít khi mò xuống nông thôn."
Hồ Bát Vạn đồng ý. Lục Lão Lục chỉ vào Hồ Bát Vạn nói gì đó với gã đen, gã không nói một lời, đứng ngay sau lưng Hồ Bát Vạn.
Hồ Bát Vạn lo lắng nhìn gã đen: "Lão Lục, sau lưng tôi tự nhiên lòi ra một người, người ta hỏi thì giải thích thế nào?"
Lục Lão Lục lắc đầu: "Hắn không phải người, người thường không nhìn thấy đâu, yên tâm."
Sắp xếp xong cho gã đen, Hồ Bát Vạn và Lục Lão Lục đến ngoài phòng bệnh. Qua cửa kính, Lục Lão Lục nhìn Trịnh Lão Pháo rồi phán: "Bát Vạn, máu thằng nhóc này bị tay ngọc làm ô nhiễm rồi. Cho nó ít máu của mày, thanh lọc máu là khỏi."
"Lão Lục, máu tôi thanh lọc được máu nó á?"
Lục Lão Lục gật đầu: "Bát Vạn, mày là Quỷ Sai, lại là Quỷ Sai sống, nên máu mày đặc biệt lắm."
Biết cách cứu người, Hồ Bát Vạn thở phào. Lục Lão Lục thấy vậy liền đòi công: "Bát Vạn, mày có nên mời ta uống rượu không, ta giúp mày giải quyết vấn đề lớn đấy."
"Thế này mà cũng gọi là vấn đề lớn?" Hồ Bát Vạn chỉ vào Trịnh Lão Pháo.
"Đương nhiên, mày nghĩ xem..."
Lục Lão Lục phân tích, nhờ cách này mà cứu được con trai trưởng thôn, trưởng thôn sẽ mang ơn, về thôn chắc chắn hắn được thăng chức.
Tin cứu mạng lan ra, dân làng mười dặm tám hướng có việc sẽ tìm đến hắn, hắn sẽ kiếm được tiền, dùng tiền làm việc thiện tích âm đức, dùng âm đức mua đồ ở chợ quỷ...
Lục Lão Lục càng nói càng hăng, vẽ ra viễn cảnh Hồ Bát Vạn thành tiên thành thần. Lão còn định nói tiếp thì Hồ Bát Vạn ngắt lời: "Lão Lục, thôi thôi, ông nói nữa chắc tôi thành Ngọc Hoàng Đại Đế mất."
Lục Lão Lục nghiêng đầu nghĩ ngợi rồi cười hớn hở: "Làm Ngọc Hoàng Đại Đế tốt mà, mày làm Ngọc Hoàng thì lão gia ta là Ngọc Hoàng Đại Sư Phụ, ha ha ha!"
Lục Lão Lục cười hô hố đắc ý, kinh động đến y tá trực ban.
"Cười cái gì mà cười, nửa đêm không ngủ, lên cơn à?" Cô y tá từ trạm trực bước ra, đứng giữa hành lang quát.
Hồ Bát Vạn cảm thấy Lục Lão Lục động đậy, quay sang thì không thấy đâu, nhìn lại phía cầu thang chỉ thấy bóng lưng lão loáng cái rồi biến mất.
Y tá thấy Hồ Bát Vạn đứng ngẩn ngơ ngó nghiêng, quát: "Ê, nói anh đấy, anh đi trông ai?"
Ở bệnh viện đắc tội bác sĩ y tá là tự sát, Hồ Bát Vạn vội cười cầu tài, bước nhỏ lại gần: "Chị y tá xinh đẹp, vừa rồi tôi đứng ngủ gật. Mơ lấy được cô vợ xinh như chị nên cười sướng quá, tỉnh dậy mới biết là mơ."
Cô y tá lườm hắn: "Đứng mà cũng ngủ được, đúng là dị nhân."
Thấy y tá bớt giận, Hồ Bát Vạn lân la: "Chị y tá, chị trực một mình buồn không, tôi kể chuyện ma cho chị nghe nhé?"
Trực đêm không được ngủ, có người nói chuyện cùng đương nhiên là thích. Kết quả Hồ Bát Vạn kể chuyện ma nửa đêm, nếu cô nàng không biết chút ít về ma quỷ chắc sợ chết khiếp.
Lúc Hồ Bát Vạn kể chuyện, gã đen đứng bên cạnh nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai Hồ Bát Vạn: "Cái này là thật", hoặc "Cái này chém gió".


Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất