Chương 32: Thần Dược Máu Chó (người), Lão Pháo Xuất Viện
Trời sáng, người đi lại trong hành lang đông dần. Hồ Bát Vạn đứng dậy khỏi ghế ở trạm y tá, chuẩn bị rời đi thì nói: "Chị y tá, chị giúp tôi nói với bác sĩ điều trị cho Trịnh Lão Pháo một tiếng được không? Tôi có phương pháp chữa trị muốn thử xem sao."
Bệnh của Trịnh Lão Pháo rất lạ, cả bệnh viện ai cũng biết. Cô y tá nhìn hắn nghi ngờ: "Anh có cách chữa mà còn đưa vào viện làm gì?"
"Chị y tá, nói thật với chị, tối qua sư phụ tôi đến, ông ấy dạy tôi một mẹo chữa bệnh tà này."
"Sư phụ anh là bác sĩ à?"
Hồ Bát Vạn lắc đầu, không dám nói sư phụ là lão ăn mày, bèn bịa là thầy phong thủy.
Cô y tá cười bí hiểm: "Để tôi thử xem, tôi cũng thấy thằng bé đó mắc bệnh tà, nhưng ở bệnh viện không được nói lung tung."
Rời trạm y tá, Hồ Bát Vạn đến ngoài phòng bệnh. Trưởng thôn đã tỉnh, đang cùng Trịnh Khiêm vừa tới đứng nhìn con trai qua cửa kính.
"Trưởng thôn, tối qua sư phụ tôi đến, ông ấy dạy tôi cách trừ tà khí trên người Lão Pháo rồi." Hồ Bát Vạn đứng sau lưng thì thầm.
Trưởng thôn quay lại, trách móc: "Bát Vạn, sư phụ cậu đến sao không gọi tôi dậy?"
"Trưởng thôn, sư phụ tôi ít gặp người lạ, ông ấy không cho gọi."
Trưởng thôn luôn tin sư phụ Hồ Bát Vạn là cao nhân, cao nhân hành tung bí ẩn là lẽ thường, đành thở dài tiếc nuối vì vô duyên không gặp được.
Cô y tá trực đêm lúc tan ca tìm Hồ Bát Vạn, bảo đã liên hệ với bác sĩ Triệu, lát nữa bác sĩ sẽ đưa hắn vào phòng bệnh.
Hơn tám giờ sáng, bác sĩ Triệu chưa đến thì Lưu đại sư xách túi cùng đệ tử đi vào.
Hỏi ra mới biết Lưu đại sư nhờ quan hệ tìm viện trưởng, được phép vào thăm bệnh.
Lát sau, bác sĩ Triệu cho y tá mang hai bộ đồ bảo hộ đến, bảo Hồ Bát Vạn và Lưu đại sư chuẩn bị vào phòng cách ly.
Hồ Bát Vạn cầm bộ đồ, nói: "Tôi đi vệ sinh cái đã."
Đệ tử Lưu đại sư cười khẩy: "Tiểu Hồ, nghe vào phòng cách ly sợ đái ra quần rồi à?"
"Mẹ mày mới đái ra quần, nói bậy nữa tao xử đẹp." Hồ Bát Vạn gầm gừ.
"Muốn xử tao á? Mày phải có bản lĩnh đã." Loan Vân Lĩnh khinh khỉnh.
Lưu đại sư trừng mắt: "Câm mồm, nói lung tung nữa thì cút về tiệm ngay."
Loan Vân Lĩnh sợ xanh mặt im bặt. Hồ Bát Vạn chạy vội xuống lầu mua chai nước, tìm chỗ vắng cắn ngón tay nhỏ vài giọt máu vào.
Mang chai nước về hành lang, Lưu đại sư và bác sĩ Triệu đã mặc xong đồ bảo hộ đứng đợi.
"Mặc nhanh lên, đợi mỗi cậu đấy." Trưởng thôn giục.
Hồ Bát Vạn vội vàng mặc đồ, nhân lúc không ai để ý giấu chai nước vào trong người.
Vào phòng bệnh, bác sĩ Triệu nhìn Hồ Bát Vạn và Lưu đại sư rồi đứng sang một bên. Lưu đại sư đến bên giường quan sát kỹ, lấy la bàn ra xem xét hồi lâu rồi lắc đầu: "Không phải tà ma nhập thể, chắc là nhiễm loại virus đặc biệt nào đó."
Nói xong, Lưu đại sư nhìn Hồ Bát Vạn và bác sĩ Triệu, lắc đầu rồi bỏ đi ra ngoài.
Đợi Lưu đại sư đi khuất, bác sĩ Triệu mới tiến lại gần giường bệnh, hỏi: "Nghe nói cậu có cách chữa?"
Hồ Bát Vạn gật đầu, móc chai nước khoáng ra: "Lưu đại sư nói đúng, Lão Pháo nhiễm virus, đây là thuốc đặc trị."
Bác sĩ Triệu cầm chai nước lên soi, nhìn kiểu gì cũng chỉ là chai nước lọc bình thường, nghi hoặc hỏi: "Cái này hiệu nghiệm thật à?"
Hồ Bát Vạn gật đầu chắc nịch: "Thật 100%."
Dưới sự giúp đỡ của bác sĩ Triệu, Hồ Bát Vạn cho Trịnh Lão Pháo uống nửa chai nước. Còn lại nửa chai hắn định cất đi thì bác sĩ Triệu xin: "Tiểu Hồ, chỗ thuốc còn lại cho tôi được không?"
Hồ Bát Vạn sợ lão đem đi xét nghiệm, từ chối: "Không được, đây là bí phương tôi tự chế, không thể để lộ."
Bác sĩ Triệu gật đầu: "Yên tâm, tôi không nói cho ai biết đâu. Tôi có một bệnh nhân nhiễm virus lạ, dùng đủ loại thuốc không khỏi, muốn thử thuốc của cậu xem sao."
Hồ Bát Vạn cất chai nước vào người: "Bác sĩ Triệu, lát nữa tôi đi cùng ông, tôi phải tận mắt thấy ông cho bệnh nhân đó uống."
Thấy Hồ Bát Vạn đồng ý, bác sĩ Triệu mừng rỡ.
Ra khỏi phòng bệnh, Hồ Bát Vạn dặn trưởng thôn và Trịnh Khiêm theo dõi Trịnh Lão Pháo, rồi theo bác sĩ Triệu đi xem bệnh nhân kia.
Vào phòng bệnh, Hồ Bát Vạn thấy Triệu Đại và Tiền Nhị đứng ở cửa, một bác sĩ và mấy y tá đang cấp cứu.
Hồ Bát Vạn đưa chai nước cho bác sĩ Triệu. Trong lúc bác sĩ bận rộn, hắn hỏi nhỏ: "Anh Triệu, các anh định bắt người này đi à?"
Triệu Đại gật đầu, bảo người này cũng chưa tận số nhưng cơ thể hỏng rồi, không bắt không được.
Đang nói chuyện thì gã đen to xác lù lù đi vào. Thấy gã, Triệu Đại và Tiền Nhị sợ hãi lùi lại.
"Anh Triệu, anh Tiền, đừng sợ, bạn tôi đấy." Hồ Bát Vạn vội giải thích.
Triệu Đại nhìn gã đen: "Trên người hắn có khí tức khủng bố lắm, khó chịu thật. Bát Vạn, các cậu cứ cấp cứu đi, bọn tôi đi trước."
Hai gã Quỷ Sai xuyên tường biến mất. Hồ Bát Vạn lắc đầu cười, nhìn sang gã đen.
Bác sĩ Triệu loay hoay một hồi, tình hình bệnh nhân ổn định lại. Chiều hôm đó, vết đen trên mặt Trịnh Lão Pháo biến mất hoàn toàn, người cũng tỉnh lại. Bệnh nhân kia cũng dần hồi phục.
Hôm sau, bệnh viện tổ chức kiểm tra cho cả hai, các bác sĩ kinh ngạc khi thấy họ hoàn toàn bình phục.
Thủ tục xuất viện làm rất nhanh. Lúc Hồ Bát Vạn chuẩn bị về, bác sĩ Triệu xin số điện thoại, không nhắc gì đến thuốc đặc trị, Hồ Bát Vạn cũng lờ đi.
Về đến Tam Pháo Truân, đúng như lời Lục Lão Lục, trưởng thôn cách chức Trịnh Khiêm, đưa Hồ Bát Vạn lên làm chủ nhiệm trị an. Hồ Bát Vạn chối đây đẩy không được, cuối cùng đành nhận chức, Trịnh Khiêm xuống làm trợ lý cho hắn.
Trưởng thôn mở tiệc linh đình cảm ơn Hồ Bát Vạn. Trong bữa tiệc, Trịnh Lão Pháo ngoan ngoãn gọi một tiếng "anh Hồ", Hồ Bát Vạn cười hề hề: "Lão Pháo, nhớ trả phí lao vụ cho anh đấy."
Trịnh Lão Pháo gãi đầu: "Anh Hồ, em... em không có tiền."
"Không có tiền thì ghi nợ." Hồ Bát Vạn hào phóng phán.