Chương 3
Trở về phủ, ta lập tức thay y phục, tắm gội.
Chỉ mới giao phong với đối phương vỏn vẹn mấy câu, vậy mà lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thả lỏng toàn thân trong làn nước ấm, mãi đến lúc ấy ta mới đủ bình tĩnh để suy tính xem phải đối phó với những chuyện sắp xảy ra như thế nào.
Việc đầu tiên, chính là làm sao tránh được thánh chỉ ban hôn với Tiêu Trình Ngôn.
Kiếp trước, vào đúng ngày này, khi dâng lễ mừng, ta còn gửi kèm...
một chiếc túi thơm gửi gắm tâm ý.
Tiêu Trình Ngôn cũng chẳng phụ sự mong đợi của ta, lập tức hứa hẹn ngay trước mặt mọi người:
“Đợi nàng cập kê, ta nhất định sẽ đến phủ cầu thân, tuyệt không phụ tấm chân tình của Uyển Uyển.”
Nhưng lần này, ta chẳng làm gì cả, mà hắn vốn là kẻ chưa bao giờ hành động khi chưa nắm chắc phần thắng.
Một khối ngọc bội, rốt cuộc vẫn không thẳng thắn bằng một chiếc túi thơm, thậm chí còn có thể trở thành cái cớ để hắn uy hiếp ta.
Nhưng vì ngôi vị chí tôn, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.
Bất kể là quyền thế của phụ thân ta, vị Tể tướng đứng đầu triều đình...
Hay là... mệnh cách của ta.
Từ thuở nhỏ đến lớn, người bên cạnh đều nói mệnh cách của ta vô cùng tốt, trời sinh là số mệnh phú quý, có quý nhân phù trợ.
Cả đời này, ta được họ nâng niu che chở, lớn lên ngây thơ, lương thiện, nào hay sau từng gương mặt tươi cười ấy đều ẩn giấu sự lợi dụng.
Tất cả những kẻ biết rõ chân tướng đều vây quanh ta, dốc hết sức chiều chuộng mọi sự tùy hứng của ta.
Chẳng qua chỉ vì, là người thân cận với ta, vận số của bọn họ cũng sẽ đổi thay, quan lộ hanh thông, một bước lên mây, ngay cả gà chó cũng được hưởng phúc.
Ví như phụ thân ta.
Từ một viên cửu phẩm tiểu quan liên tiếp gặp cảnh thất bại, từng bước trở thành Tể tướng được Hoàng đế hết mực trọng dụng...
Chỉ mất vỏn vẹn tám năm.
Lại ví như Tiêu Trình Ngôn.
Từ một vị hoàng tử thất sủng, từng bước trở thành bậc Đế vương được muôn dân kính ngưỡng...
Cũng chỉ mất mười ba năm.
Ta khép mắt lại.
Lời của Vân Phương đại sư khi ấy vẫn như từng chiếc đinh nhọn đâm thẳng vào tai:
“Bệ hạ đã rút lấy vận thế của nữ tử này làm của riêng, khiến nàng tổn hao mấy chục năm thọ mệnh, vì vậy mới rơi vào cảnh bệnh tật triền miên, thuốc thang chẳng rời.”
“Hôm nay bần đạo sẽ khai đàn làm phép, lại dùng thêm máu thịt nơi tim của Thái tử điện hạ để chuyển mệnh cách ấy sang cho Dư phi nương nương, giúp Đại Ung triều ta kéo dài trăm năm hưng thịnh. Chỉ mong Bệ hạ giữ đúng lời hứa, ban cho bần đạo chức vị Quốc sư.”
Quả là một kế sách tuyệt diệu.
Cũng chỉ là...
một giấc mộng Hoàng Lương.
Một đóa hoa trong gương, một vầng trăng đáy nước. Chỉ đẹp đẽ hư ảo, cuối cùng vẫn tan thành mây khói.
...
Tháng Chín, Tướng Quốc Tự ngoài kinh thành.
Mưa thu lất phất buông rơi, gió mang theo từng đợt se lạnh.
Ta quỳ giữa chính điện, phía trên là tượng Phật từ bi thương xót, bảo tướng trang nghiêm, lặng lẽ cúi nhìn chúng sinh.
Khi Tiêu Kỳ An bước vào, điều đầu tiên đập vào mắt hắn là hình ảnh một thiếu nữ khép hờ đôi mắt, hai tay nâng nén hương, thành tâm cầu nguyện.
Hắn chậm rãi dừng bước.
Không kìm được mà chăm chú ngắm nhìn người trước mặt, đúng lúc ấy lại bắt gặp đôi mắt trong sáng tựa vầng trăng của thiếu nữ.
Trong khoảnh khắc, hắn bỗng luống cuống tay chân, muốn mở lời nói điều gì đó.
Nào ngờ, đối phương chỉ khẽ cúi đầu thi lễ rồi xoay người rời đi, dường như chẳng hề bận tâm đến ánh mắt dò xét của hắn.
Tiêu Kỳ An giấu đi nỗi hụt hẫng không rõ từ đâu mà đến, nhận lấy nén hương trụ trì đưa tới, lặng lẽ hoàn thành nghi thức vốn đã lặp đi lặp lại biết bao lần.
Đợi đến khi hắn vội vàng bước ra khỏi đại điện, bóng giai nhân đã sớm chẳng còn nơi ấy.
Cơn gió đầu thu cuốn một chiếc lá vàng xoay vài vòng trước cửa điện, rồi lặng lẽ hòa vào đống lá khô dưới chân bậc đá.
Ánh chiều dần tối sẫm, mưa lại càng thêm nặng hạt, như thể báo trước một điềm chẳng lành.
Quả nhiên, thích khách từ bốn phía ùn ùn kéo tới.
Nhìn từng thị vệ liều chết cản địch rồi lần lượt ngã xuống, Tiêu Kỳ An nghiến chặt răng, xoay người chạy thẳng lên núi.
Trong cơn hỗn loạn, cánh tay hắn trúng một mũi tên. Chẳng bao lâu sau, trận mưa như trút nước đã dìm cả người hắn trong màn nước lạnh buốt.
Hắn chỉ đành âm thầm may mắn vì cơn mưa đến thật đúng lúc, cuốn sạch từng vệt máu vương vãi trên đường.
Xuyên qua tầng tầng lớp lớp rừng trúc.
Cuối cùng, hắn kiệt sức ngã gục trong một vũng bùn lầy.
Cuồng phong gào thét, lá vụn bay tán loạn.
Hắn cam chịu khép mắt lại, phó mặc số mệnh.
Trong cơn mê man, một bóng dáng mảnh mai chậm rãi bước tới từ phía ngược sáng, cuối cùng dừng lại bên cạnh hắn.
Đúng lúc hắn sắp ngất lịm, nơi cánh tay bị thương bỗng truyền đến một cơn đau nhói.
“Này, đừng ngủ vội. Nếu ngươi ngủ chết ở đây, ta sẽ mặc kệ ngươi đấy.”
Thiếu nữ chỉ mới gặp một lần ban ngày không chút khách khí bóp mạnh vào vết thương của hắn. Cơn đau khiến Tiêu Kỳ An tỉnh táo chưa từng có.
Hắn mím môi không nói, không muốn liên lụy nàng, bèn gắng gượng chống người đứng dậy, đưa tay lau đi nước mưa che mờ đôi mắt.
Phía trước, tà váy thiếu nữ tung bay trong gió.
Một tay nàng chống ô, một tay xách đèn.
Ánh đèn mờ ảo phủ lên gương mặt nàng một tầng sương mỏng, khiến dung nhan càng thêm mông lung. Thế nhưng, chỉ cần nàng đứng đó, từ xa xa nhìn về phía hắn, cũng đủ khiến lòng hắn yên ổn.
Một cảm giác an yên mà từ thuở bé đến nay, dẫu hắn đã quỳ lạy biết bao vị Bồ Tát, Phật Tổ, cũng chưa từng có được.