Chương 12
Thật ra bệnh chân của tôi chẳng nghiêm trọng đến mức phải hoàn toàn phụ thuộc vào gậy chống.
Nhưng hôm nay là ngày đón hạm đội của tôi về nhà, dĩ nhiên tôi phải cắn răng chịu đựng cơn đau thể xác, cố tỏ ra kiên cường để tự tin đứng trước mặt họ với dáng vẻ hoàn hảo nhất.
Từ đằng xa, tôi thấy họ bước xuống xe, và tôi cũng đã nhìn thấy cô gái có mái tóc màu đỏ ấy.
Chỉ huy: "Chào các đồng chí!"
Lời chào của tôi đong đầy sự nhiệt thành và mong mỏi.
Truyện "Bốn Mùa Bên Bờ Sông Volga Và Ánh Nắng Ấm Ngày Đông Chương 12" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này