Chương 2
Tối hôm đó tôi về nhà, cởi áo len và quần ướt sũng ném vào máy giặt, tắm nước nóng, quấn chăn ngồi trên sofa ngẩn người.
Trên bàn trà bày giấy ly hôn và bản thỏa thuận đã ký, như hai nhân chứng im lặng cho sự kết thúc hoàn toàn của cuộc hôn nhân năm năm của tôi.
Điện thoại reo vài lần.
Mẹ tôi gửi tin nhắn thoại, nói bà và bố tôi đã sớm bảo Triệu Minh Viễn không phải người tốt, lúc đầu tôi đòi cưới họ đã phản đối, giờ thì biết thiệt chưa.
Tôi nghe nửa đoạn rồi xóa.
Bạn thân Tô Đường gọi, hỏi tôi đã lấy giấy ly hôn chưa, rủ tối đi uống mừng thoát khổ, tôi nói để hôm khác, hôm nay mệt quá.
Triệu Minh Viễn gửi tin nhắn, chỉ bốn chữ: “Ai nấy không nợ nhau.”
Không nợ nhau.
Tôi nhìn bốn chữ đó rất lâu, rồi bật cười. Tiếng cười khó nghe như âm thanh thứ gì đó vỡ vụn.
Năm năm hôn nhân, hai thành phố đổi dời, ba lần sảy thai, vô số lần cãi vã và chiến tranh lạnh, cuối cùng chỉ còn lại bốn chữ đó.
Không nợ nhau.
Như thể anh ta chưa từng bỏ mặc tôi một mình ở phòng cấp cứu khi tôi mang thai ba tháng chỉ vì một cuộc xã giao, như thể tôi chưa từng vì sự thăng tiến của anh mà từ bỏ studio thiết kế vừa mới khởi nghiệp, như thể tất cả những hy sinh giữa chúng tôi có thể xóa sạch bằng một tờ giấy.
Tôi cầm điện thoại, lướt đến một số lạ trong danh bạ.
Số của Thẩm Độ, lần liên lạc trước là Tết năm ngoái, anh gọi chúc năm mới Triệu Minh Viễn, tôi nghe máy, nói anh ấy đang tắm, anh bảo chuyển lời chúc, tôi nói được, chúc mừng năm mới.
Tôi nhìn số đó hơn mười giây, rồi úp điện thoại xuống sofa, nhắm mắt lại.
Đừng nghĩ nhiều, Lâm Vãn.
Anh ta chỉ tình cờ gặp vợ cũ của đồng nghiệp cũ không mang ô trong ngày mưa, tiện tay đưa về, nói một câu xã giao thôi.
Đàn ông giỏi nhất là kiểu dịu dàng không tốn chi phí này, cô đâu phải không biết.
...
Sáng hôm sau, có người gõ cửa.
Tôi tưởng là giao hàng, mở ra thì thấy một chàng trai trẻ mặc vest, cầm túi giấy, hơi cúi người: “Chào cô Lâm, Thẩm tổng bảo tôi đến lấy ô.”
“Thẩm tổng.” Tôi ngẩn ra một chút mới hiểu là Thẩm Độ.
Tôi lấy chiếc ô gấp đưa cho anh ta, anh lại đưa cho tôi túi giấy: “Thẩm tổng nói cái này gửi cô.”
Tôi mở ra, bên trong là một chiếc ô tự động màu xanh đậm, trên cán khắc một chữ “L” nhỏ. Không phải loại ô tặng rẻ tiền, mà là loại tốt, cầm nặng tay, vải dày và có cảm giác cao cấp.
Trong túi còn có một tấm thiệp, viết bằng bút máy hai dòng: “Ô hôm qua là của công ty, chiếc này là của tôi. Thẩm Độ.”
Tôi đứng ở cửa, tay cầm tấm thiệp, bỗng thấy tai mình hơi nóng lên.
Sau đó Tô Đường nói với tôi, đây chính là chỗ cao tay của Thẩm Độ.
Anh không phải kiểu đàn ông lao vào theo đuổi dữ dội, anh quá thông minh, biết rõ khi một người phụ nữ vừa ly hôn thì tâm lý phòng vệ mạnh thế nào, bất cứ hành động vượt giới hạn nào cũng sẽ bị hiểu thành có ý đồ.
Vì vậy anh tặng ô, tặng thiệp, viết một câu mập mờ mà tiết chế, để tôi tự suy nghĩ, tự tưởng tượng, tự rối loạn trước.
“Tôi nói cho cậu biết, kiểu đàn ông này nguy hiểm nhất.” Tô Đường vừa gặm cánh gà vừa nghiêm túc phân tích, “Anh ta càng bình thản, cậu càng dễ sa vào. Nếu cậu không muốn yêu, thì nói rõ sớm đi.”
Tôi nói: “Ai bảo tôi muốn yêu? Tôi mới ly hôn ba ngày.”
Tô Đường nhìn tôi đầy ẩn ý: “Tôi biết cậu mới ly hôn ba ngày, nhưng Lâm Vãn, lúc soi gương cậu không thấy sao? Mắt cậu sáng lên khi nhắc đến hai chữ Thẩm Độ.”
Tôi trợn mắt, chuyển chủ đề.
Nhưng Tô Đường nói đúng, Thẩm Độ đúng là rất bình thản.
...
Suốt tuần sau đó, anh không liên lạc, không tin nhắn, im lặng như thể cuộc gặp trước cửa Cục Dân chính chỉ là ảo giác.
Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ chiếc ô và tấm thiệp có phải do tôi tự tưởng tượng ra không, bởi sau những biến động cảm xúc lớn, ký ức con người thường sai lệch.
Cho đến ngày thứ tám, anh gửi tin nhắn:
“Lâm Vãn, đồ cô để quên trên xe lần trước, tôi gửi hay mang qua cho cô?”
Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.
Tôi không để quên gì trên xe anh, tôi chắc chắn, vì trước khi xuống tôi đã kiểm tra.
Tôi gõ câu đó rồi xóa, sau đó viết: “Đồ gì?”
Anh gửi một tấm ảnh.
Dưới ghế phụ xe, trên thảm có một chiếc bông tai—chiếc khuyên ngọc trai tôi đã làm mất nửa năm, tìm khắp nhà không thấy, không ngờ lại rơi trên xe của Triệu Minh Viễn, mà xe đó trước khi ly hôn Thẩm Độ hẳn đã ngồi không ít lần.
Lý do này rất gượng ép.
Nhưng lại gượng ép vừa đủ, đến mức nếu tôi cố chấp nói “không phải của tôi”, thì lại thành ra mình kém tinh tế.
Tôi trả lời: “Ồ.”
Anh lập tức nhắn tiếp: “Nếu tiện tôi mang qua cho cô. Tối nay bảy giờ, quán cà phê dưới nhà cô, được không?”