Tại Thiên Thủ Các thành Thanh Nguyệt, nguyên vốn ban công tầng cao nhất
chỉ dành riêng cho Khang Tư, giờ phút này mấy gia thần cao cấp Lôi gia
lại chiếm chỗ này, bọn họ thản nhiên ngắm nhìn hải thuyền đi xa, một hồi lâu một sĩ quan quân đội mới cười nói:
- Tên Áo Kha Nhĩ cuối cùng cũng đi rồi.
- Đi thì tốt! Tên này ỷ mình là nhị đệ của chủ công, cả ngày muốn làm gì thì làm. Ta đây tự mình đảm nhiệm Tổng trưởng tình báo cũng bị hắn
lớn lệnh trách mắng như thần thuộc của hắn.
Uy Kiệt cười lạnh nói.
Gã thân tín của Khang Tư này, không chỉ bản thân giữ địa vị cao: Tổng trưởng tình báo, hơn nữa còn không có người ước thúc, nhiều năm qua, đã sớm không còn là tên thiếu niên xuất thân nô bộc trước đây.
- Ha ha! Nghĩ đến tên kia không ngờ muốn dựa vào thân phận nghĩa đệ của
chủ công để trở thành đương gia mới của Lôi gia, đúng là quá si tâm vọng tưởng! Cũng không biết nhìn lại mình xem có tài cán gì, ngay cả đám
thần chúc chúng ta cũng không bằng, còn dám vọng tưởng so đấu cùng tam