Trương Đống thấy Dương thị thật lâu không nói, thúc giục hỏi. “Phu nhân, thế nào?”.
Dương thị nổi giận. “Tôi không có mặt mũi nào”.
Trương Đống vừa nghe, thở phì phì đi ra ngoài, Dương thị cũng không níu kéo, để mặc ông ta đi.
Trương Đống đi, cũng không thấy quay về. Cơm chiều Lâm Y phát hiện vắng mặt,
còn tưởng Trương Đống không muốn ăn thức ăn dư mới ra khỏi nhà, kinh sợ
nói với Dương thị. “Mẫu thân, con dâu đi mua ít thức ăn về”.
Dương thị xua tay. “Không liên quan tới con, chúng ta ăn cơm”.
Lâm Y rốt cuộc vẫn lo lắng, ăn cơm xong, chờ Trương Trọng Vi rời đi, nàng
lặng lẽ hỏi Dương thị. Dương thị nghĩ tới yêu cầu của Trương Đống thật
mất thể diện, không chịu nói cho Lâm Y biết, chỉ nói Trương Đống đi gặp
mặt đồng nghiệp, bởi vậy về muộn chút. Lâm Y nghe nói không phải vì thức ăn dư, lúc này mới an tâm, về phòng nghỉ tạm không đề cập tới.
Dương thị ngồi uống cạn hai chén trà, chưa thấy Trương Đống trở về, bà không