Lí Thư có bầu, Trương Bá Lâm không muốn vợ mình hao tổn tinh thần, an ủi nói. “Nàng vừa hiếu thuận, lại hiền lành, còn nối dõi tông đường cho nhà họ Trương chúng ta, ta làm sao nỡ ruồng bỏ nàng, thật sự là lo lắng cho huynh đệ
mới nghĩ hạ sách này”.
Lời ấm lòng người, Lí Thư ngừng khóc, khóe miệng nhoẻn lên, nói. “Hai người thật là huynh đệ tình thâm”.
Trương Bá Lâm kéo cô đi, nói. “Trọng Vi nếu sống không tốt, ta làm Đại ca, làm sao có thể an tâm đi nhậm
chức. Nàng là Đại tẩu, cũng nên nghĩ cho nó một chút”.
Nếu Trương Bá Lâm buộc Lí Thư, có lẽ cô sẽ dỗi, không thèm để ý tới, nhưng
đả động chân tình như thế này, cô không thể cự tuyệt, lúc này trải giấy
đặt bút, viết thư cho Lí phu nhân, nói bà khuyên Lí Giản Phu buông tha
cho Trương Trọng Vi. Lí Thư oán trách, Trương Bá Lâm chắp tay nói. “Đợi sự thành rồi, ta lại nhận lỗi với nhạc mẫu”.
Lí Thư không lay chuyển được quan nhân, đành phải viết dối một phen, rỏ lên giấy mấy giọt nước trà, mới sai gia đinh đi đưa.
Lí phu nhân nhận được thư, đầu tiên là lưu ý trên giấy nhiều chấm loang