Trương Trọng Vi đi qua xem, càng nhìn càng thấy quen mắt, lấy làm lạ, hỏi. “Đây không phải đồ trang trí trong phòng cậu sao? Lúc trước ta có nhìn thấy trong phòng cậu”.
Lâm Y giật mình, buồn cười nói. “Xem ra cậu quả thật là giấu giếm bà ngoại mà tới, trong tay không có tiền
mua quà cáp, vơ vét đồ đạc trong phòng mình đem theo, cũng thật là làm
khó cậu”.
Trương Trọng Vi nói. “Chỉ sợ bà ngoại biết được, lại trách mắng cậu”.
Lâm Y nói. “Đương nhiên là sẽ trách rồi, chúng ta trả lại cho cậu thôi”.
Nàng đóng thùng lại, lấy một sợi dây thừng khác, cột lại nguyên trạng, lại
ra đường gọi cửu vạn, sai hắn đi theo Thanh Miêu, vác thùng về lại phủ
họ Dương. Thanh Miêu dẫn cửu vạn đi, vừa đi vừa oán giận. “Quà với chẳng cáp cái gì, còn phải tốn tiền gửi trả lại”. Tới phủ họ Dương, trong lòng cô nàng còn cơn tức, liền lười để ý lễ
nghĩa, chỉ nói là trả quà lại, cũng không nhắc tới tên của Dương Thăng.