Phong bất chợt khởi, gió lạnh kinh người.
Mà ở trong gió lạnh, hào quang phát ra rạng rỡ làm lu mờ cả ánh sáng phía chân trời.
Bầu trời trong xanh không có một gợn mây nào, thoạt nhìn thật giống như một tấm lụa mềm mại.
Làm cho người ta cảm thấy bây giờ không phải đang là mùa đông mà là
đầu mùa xuân, thực làm cho lòng người thoải mái đến hoàn toàn quên mất
nơi đây vốn là một thảo nguyên hoang vu, sát khí tràn ngập, gió tanh mùi máu.
Chân trời phía xa là một màu đỏ rực, quỉ dị.
Vạn ngựa chạy chồm, ánh sáng ngọc chiếu xuống khắp thiên hạ, màu đen
của sừng mã giống như màu đen của thủy ngân, điên cuồng gào thét mà đến.
Đế Phạm Thiên suất lĩnh đại quân, điên cuồng chạy về kinh đô của hắn.
Gió thổi càng mạnh, thiên địa tiêu điều.
“Vù vù…” ngay tại trong gió mạnh, khi Đế Phạm Thiên đã chạy gần đến
cuối hoang nguyên (thảo nguyên hoang vu), bỗng nhiên từ bốn phương tám
hướng nổi lên từng làn khói xanh.
Khói xanh rất ít, thẳng hướng lên trời.
Khói xanh tạo thành một bức tường, giống như nửa của vòng tròn, đem cả một phương hoang nguyên ôm ở bên trong.
Mà nương theo làn khói xanh đang bay lên, đội quân do thám tiên phong của Đế Phạm Thiên cũng phi nhanh mà về, chuẩn bị ngăn cản không cho đại quân của Đế Phạm Thiên tiến lên.
Trong nháy mắt, lại bị làn khói xanh kia làm cho mờ mắt.
Đám đại bàng ở trên bầu trời rất nhanh kêu to lên một tiếng, rồi hướng phía mặt đất mà rơi xuống.
“Có chuyện gì?” Phía sau là Đế Phạm Thiên đang suất lĩnh quân đoàn, nhìn thấy cảnh này nhất thời biến sắc, quát to.
“Không rõ, hình như là có làn khói xanh kì quái.” Lập tức có binh lính hồi bẩm.
Nói nhảm, ai chả biết có khói xanh kì quái, Á Vô Quân mi lạnh mà trầm xuống.
“Mau báo tin, phía trước… Di…”
Nói còn chưa nói hết, Á Vô Quân đột nhiên “di” nhẹ một tiếng, chóp mũi rất nhanh ngửi vài cái.
Mặc dù bọn họ đã gần đến phía cuối của hoang nguyên, cũng còn cách