Trong tích tắc, rõ ràng bầu trời đang rất trong xanh lại xuất hiện luồng khí tức cực thấp.
Vân Thí Thiên cùng Đế Phạm Thiên ở phía dưới ánh mắt cực sâu, đem theo hàm ý không hiểu nhìn Đông Thiên vương.
Đông Thiên vương cảm giác được hai đạo ánh mắt mang hàm ý bất đồng
đang nhìn về phía mình, cúi đầu, ánh mắt yêu tà đảo qua, chống lại ánh
mắt của Đế Phạm Thiên cùng Vân Thí Thiên.
Phật Tiên Nhất Thủy, Hỏa Ma, Tam vương hô phong hoán vũ, ba ánh mắt nhìn nhau.
Ám triều mãnh liệt, khí tức run run
Lạc Vũ đảo qua nhìn Vân Thí Thiên rồi phục hồi lại tinh thần, không khỏi nhướng mày, hướng Đông Thiên vương nói: “Đến rồi.”
Đông Thiên vương ánh mắt nhẹ nâng, quét mắt liếc hai người phía dưới
một cái, chậm rãi cười. Nhìn kĩ hai đạo ánh mắt bất đồng phía dưới.
Đông Thiên vương một tay duỗi ra, đặt trên vai Lạc Vũ, cười nhẹ, tà
khí vạn phần đến bên tai Lạc Vũ nói: “Đem binh mã của ta đến cứu người
tình hả, ta cũng phải nhận được đền đáp gì chứ?”
Lạc Vũ nghe Đông Thiên vương nói thì liếc mắt một cái, thấp giọng