Chương 8: Vòm Cầu
Lâm Thần bị tiếng hít thở của Hàn Vân đánh thức.
Không phải tiếng ngáy, mà là nhịp thở rất khẽ, rất nhẹ, tựa như tiếng mèo con cuộn mình trong lòng người phát ra khi ngủ say.
Cô gối đầu lên cánh tay hắn, một bàn tay đặt trên ngực hắn, những ngón tay hơi cong lại, như trong giấc mơ vẫn đang nắm chặt một thứ gì đó không muốn buông.
Trời vẫn chưa sáng.
Bầu trời bên ngoài vòm cầu phủ một màu lam xám đục ngầu, chẳng rõ là rạng đông hay vẫn còn đêm khuya.
Ở đầu bên kia vòm cầu, tiếng ngáy của ông Tống vang lên đều đều, lớn như tiếng một cỗ động cơ cũ kỹ đang vận hành.
Tiểu Bạch Xà cuộn mình trên chiếc "gối" cạnh Lâm Thần — thực chất chỉ là chiếc áo khoác được gấp lại. Chóp đuôi nó hờ hững đặt trên cổ tay Hàn Vân, như đang lặng lẽ canh giữ cho cô.
Lâm Thần không động đậy.
Hắn sợ làm cô tỉnh giấc.
Hắn mở mắt nhìn lên đỉnh vòm cầu.
Trên lớp bê tông chằng chịt những vết nứt. Từng giọt nước rỉ ra từ khe nứt rồi nhỏ xuống vũng nước bên dưới.
Tí tách...
Tí tách...
Âm thanh trong trẻo ấy giống như một chiếc đồng hồ đang đếm ngược.
Trong lòng hắn khẽ gọi:
"Hệ thống."
Giao diện hiện lên trong đầu.
Ký chủ: Lâm Thần
Danh sách: Danh Sách Không Gian (Danh sách số 1)
Điểm Sát Lục: 155
Ô nâng cấp: 1 (Trống)
Tiến độ nhiệm vụ:
Sinh tồn mỗi ngày: Đang tiến hành
Lần đầu săn giết: Tiêu diệt 5 Quỷ Dị Danh Sách số 1 (Tiến độ: 4/5)
Giá trị ô nhiễm tinh thần: 0
Ký chủ miễn nhiễm hoàn toàn với ô nhiễm tinh thần.
Nhật ký hệ thống:
Ở cuối giao diện xuất hiện thêm một dòng chữ mới.
Không phải dòng hắn từng thấy trước đó.
"Ngày thứ 119. Cô ấy tên A Hương. Đứa bé tên Tiểu Thụ. A Hương biết nấu cơm, thắp hương. Tiểu Thụ gọi ta là chú. Ta từng nghĩ mình nhặt được một báu vật. Ta từng nghĩ vậy."
Lâm Thần lặng lẽ nhìn hàng chữ ấy.
A Hương.
Tiểu Thụ.
Thì ra hai mẹ con mà ký chủ đời trước mang theo... đều có tên.
Hắn đóng giao diện lại.
Nhắm mắt.
Nhưng không sao ngủ nổi.
Hắn cứ nghĩ mãi về người ký chủ trước.
Rốt cuộc người đó đã trải qua những gì?
Hai mẹ con ấy sau này ra sao?
Hệ thống từng nói:
"Đừng mang theo người bị bỏ lại."
Liệu... câu đó đang nói đến họ sao?
Đúng lúc ấy, Hàn Vân khẽ động.
Bàn tay cô từ ngực hắn trượt xuống, đặt lên eo hắn, các đầu ngón tay vô thức sờ soạng như đang tìm kiếm điều gì.
Rồi cô tỉnh giấc.
Mở mắt ra, cô bắt gặp Lâm Thần đang nhìn mình.
Khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
“Anh... anh nhìn em làm gì?”
“Ngắm em.”
Mặt Hàn Vân càng đỏ hơn.
Cô vùi cả mặt vào lồng ngực hắn, giọng lí nhí:
“Em... có gì đáng để ngắm chứ...”
Lâm Thần không trả lời.
Bàn tay hắn từ eo cô trượt ra sau lưng, nhẹ nhàng siết lại, ôm cô sát hơn vào lòng.
Bên ngoài vòm cầu...
Trời bắt đầu sáng.
Tiếng ngáy của ông Tống dừng lại.
Ông ngồi dậy, dụi mắt, liếc nhìn Lâm Thần và Hàn Vân một cái rồi vô cùng biết điều quay đầu sang chỗ khác.
Ông rút một điếu thuốc trong túi ra, châm lửa.
“Hôm nay đi hướng nào?” Giọng ông vẫn khàn đặc.
Lâm Thần ngồi dậy.
Hàn Vân cũng vội ngồi theo, cúi đầu chỉnh lại quần áo.
“Đi về phía Đông.”
Lâm Thần nói.
“Càng cách xa đoàn xe Huyết Nha càng tốt.”
Ông Tống rít một hơi thuốc.
“Phía Đông có một thị trấn tên là Thạch Đầu Trấn.”
“Trước tận thế đó là khu khai thác mỏ. Thị trấn không lớn, nhưng có một cây xăng với một xưởng sửa xe.”
“Hàn Báo từng tới đó. Hắn nói Quỷ Dị ở đó không nhiều...”
Ông dừng một chút.
“Con người trong thị trấn... À không, giờ thì chẳng còn người nữa.”
“Dù sao cũng phải cẩn thận.”
Lâm Thần gật đầu.
Hắn lấy từ Không Gian Danh Sách ra vài miếng lương khô, chia cho Hàn Vân và ông Tống.
Hàn Vân bẻ một miếng nhỏ, đút cho Tiểu Bạch Xà.
Nó nuốt gọn rồi dùng đầu cọ nhẹ vào đầu ngón tay cô.
Ăn xong, ba người bắt đầu thu dọn.
Lâm Thần cất chăn, nồi và bát vào không gian.
Hàn Vân gấp tấm bạt chống nước đặt vào cabin.
Ông Tống kiểm tra chiếc xe tải từ đầu đến cuối.
Lốp xe.
Bình xăng.
Động cơ.
“Vẫn chạy được.”
Ông nói.
“Nhưng xăng chẳng còn bao nhiêu. Cùng lắm đi thêm hai trăm cây số.”
Lâm Thần nhảy lên ghế lái.
Khởi động.
Động cơ gầm lên.
Trong vòm cầu, tiếng máy vang vọng dữ dội như tiếng mãnh thú gào thét.
Hàn Vân ngồi ghế phụ.
Tiểu Bạch Xà quấn trên vai cô.
Ông Tống ngồi hàng ghế sau, ôm chặt chiếc túi vải bố trong lòng.
Chiếc xe rời khỏi vòm cầu.
Tiếp tục lao trên đường cao tốc.
Phong cảnh hai bên đường gần như chẳng thay đổi.
Bên trái là cánh đồng hoang.
Bên phải cũng là cánh đồng hoang.
Phía trước là con đường nhựa màu xám kéo dài vô tận.
Thỉnh thoảng đi ngang một ngôi làng.
Thỉnh thoảng bắt gặp vài chiếc xe lật nghiêng bên vệ đường.
Thỉnh thoảng trong không khí thoảng qua mùi xác chết đang phân hủy.
Lâm Thần lái không nhanh.
Hắn không muốn lãng phí xăng.
Càng không muốn đụng phải Quỷ Dị.
Khoảng hai giờ sau.
Ông Tống bỗng lên tiếng:
“Dừng xe.”
Lâm Thần đạp phanh.
“Có chuyện gì?”
Ông chỉ về phía một đống đổ nát bên phải đường cao tốc.
“Đó từng là cây xăng.”
“Tôi quen ông chủ họ Vương. Trước tận thế từng ghé đây đổ xăng.”
“Ông ta có một kho ngầm dưới lòng đất.”
“Cất không ít đồ.”
Lâm Thần nhìn theo.
Tấm biển cây xăng đã rơi mất.
Tòa nhà sập hơn nửa.
Khắp nơi là gạch đá và kính vỡ.
Phía sau đống đổ nát có một mái tôn.
Bên dưới mái tôn là một cánh cửa sắt khép hờ.
“Xuống xem.”
Hắn nói.
Hắn bảo Hàn Vân và ông Tống ở lại trên xe.
Một mình mang theo Tiểu Bạch Xà xuống.
Đường Đao rút khỏi vỏ.
Hắn chậm rãi tiến về phía cửa sắt.
Cửa phủ kín gỉ sét.
Khóa đã gãy một nửa.
Lâm Thần dùng sống đao đẩy cửa.
Phía sau là cầu thang đi xuống lòng đất.
Dốc.
Tối.
Không khí tràn ngập mùi xăng lẫn mùi ẩm mốc.
Tiểu Bạch Xà ngẩng đầu khỏi cổ tay hắn.
Đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm phía dưới.
Sau đó truyền tới một luồng cảm xúc.
An toàn.
Lâm Thần bật đèn pin điện thoại.
Điện thoại đã mất sóng từ lâu.
May mà pin vẫn còn.
Hắn men theo cầu thang đi xuống.
Kho ngầm chỉ rộng khoảng hai mươi mét vuông.
Các kệ hàng chất đầy vật tư.
Dầu nhớt.
Nước làm mát.
Nước rửa kính.
Ba thùng xăng.
Một thùng mì ăn liền.
Hai thùng nước khoáng.
Mấy túi lương khô.
Một bao muối.
Một bao đường.
Lâm Thần lần lượt thu toàn bộ vào Không Gian Danh Sách.
Mỗi thùng xăng khoảng hai mươi lít.
Ba thùng là sáu mươi lít.
Đủ cho chiếc xe chạy thêm vài trăm cây số.
Ngay khi chuẩn bị rời đi...
Ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc túi vải bố nằm trong góc tường.
Hắn ngồi xuống mở ra.
Bên trong là vài cuốn sổ ghi chép đã úa vàng.
Và...
Một chiếc chìa khóa.
Sổ chỉ là sổ sách của cây xăng.
Không có giá trị.
Chiếc chìa khóa bằng sắt đã cũ kỹ.
Trên thân khắc một dãy số.
Lâm Thần tiện tay thu luôn vào không gian.
Sau đó quay trở lại xe.
Hàn Vân nhìn hắn qua cửa kính, ánh mắt đầy lo lắng.
“Tìm được gì không?”
Ông Tống hỏi.
“Xăng.”
“Đồ ăn.”
“Nước.”
“Đủ dùng vài ngày.”
Ông Tống gật đầu.
Không hỏi thêm.
Chiếc xe tiếp tục chạy về phía Đông.
Buổi chiều.
Bầu trời dần âm u.
Không phải mây đen.
Mà là một màn trắng xám như lớp sương bụi khổng lồ phủ xuống từ bầu trời, khiến cảnh vật phía xa trở nên mờ mịt.
“Sắp mưa rồi.”
Ông Tống nói.
Lâm Thần đảo mắt nhìn quanh.
Hai bên đường không có vòm cầu.
Không có đường hầm.
Không có cây xăng.
Chỉ có đồng hoang và vài cây cối thưa thớt.
“Phía trước có một ngôi làng.”
Hàn Vân chỉ tay.
Ngôi làng rất nhỏ.
Chừng hai, ba chục hộ dân.
Đều là những căn nhà gạch ngói cũ kỹ.
Đầu làng có một cây hòe cổ thụ.
Thân cây to lớn.
Tán lá xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ.
Lâm Thần lái xe vào làng.
Đỗ dưới gốc cây.
Lá cây đủ dày để chắn bớt mưa.
Nhưng mưa kéo đến rất nhanh.
Không phải cơn mưa dịu dàng.
Mà là trận mưa như đá nện ầm ầm xuống mui xe.
Nước mưa xuyên qua kẽ lá.
Rơi lộp bộp lên kính chắn gió.
Tầm nhìn lập tức mờ hẳn.
Ông Tống thò đầu từ hàng ghế sau.
“Mưa thế này... chắc chưa dứt ngay đâu.”
Lâm Thần gật đầu.
Hắn mở cửa bước xuống.
Đi một vòng quanh làng.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức bất thường.
Không tiếng chó sủa.
Không tiếng gà gáy.
Không tiếng người.
Chỉ có tiếng mưa.
Hắn bước vào căn nhà gần nhất.
Đẩy cửa.
Bên trong bừa bộn.
Đồ đạc vương vãi khắp nơi.
Trên tường còn những vết máu đã khô.
Nhưng...
Không có thi thể.
Trong phòng ngủ có một chiếc nôi trẻ em.
Chiếc nôi trống không.
Chỉ còn lại một chiếc chăn nhỏ đã ngả màu đen.
Lâm Thần đứng lặng.
Nhìn chiếc chăn ấy vài giây.
Rồi xoay người rời đi.
Trở lại xe.
Hàn Vân nhận ra sắc mặt hắn không đúng.
Nhưng cô không hỏi.
Chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay hắn.
Hai tiếng sau.
Mưa tạnh.
Trời cũng sắp tối.
Lâm Thần quyết định nghỉ đêm trong làng.
Hắn phủ bạt kín chiếc xe.
Rồi dẫn Hàn Vân và ông Tống vào căn nhà lúc nãy.
Căn nhà không lớn.
Một phòng ngủ.
Một phòng khách.
Nhà bếp và nhà vệ sinh chen chung trong một góc.
Lâm Thần kéo ghế sofa chặn ngang cửa.
Ông Tống tìm thấy một bình gas còn dùng được.
Nối vào bếp.
Châm lửa.
Hàn Vân lấy nồi và thực phẩm từ Không Gian Danh Sách.
Bắt đầu nấu mì.
Lâm Thần tựa lưng vào tường.
Lặng lẽ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Ngôi làng chìm trong bóng tối.
Không điện.
Không ánh sáng.
Chỉ còn hơi nước sau cơn mưa chậm rãi bốc lên trong không khí.
Tiểu Bạch Xà quấn trên vai hắn.
Dùng đầu cọ nhẹ vào má hắn.
“Anh.”
Hàn Vân bưng một bát mì tới.
“Ăn đi.”
Lâm Thần nhận lấy.
Ăn thử một miếng.
Sợi mì mềm vừa đủ.
Thêm nửa thìa muối và một thìa nước tương.
Vị vừa vặn.
“Ngon lắm.”
Hắn nói.
Hàn Vân mỉm cười.
Ông Tống ngồi ở cửa bếp hút thuốc.
Nhìn hai người.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Sau bữa ăn.
Hàn Vân rửa bát.
Ông Tống đun nước.
Lâm Thần đứng bên cửa sổ nhìn con đường ngoài làng.
Không có xe.
Không có người.
Không có Quỷ Dị.
Chỉ có bóng tối.
Và sự tĩnh lặng.
Nhưng...
Hắn biết.
Trong bóng tối luôn có thứ gì đó đang ẩn nấp.
Hắn vẫn luôn biết.
Đúng lúc ấy.
Hàn Vân từ bếp bước ra.
Trên tay bưng một chậu nước nóng.
“Anh.”
“Ngâm chân đi.”
Cô đặt chậu xuống đất.
Ngồi xổm trước mặt hắn.
Lâm Thần hơi ngẩn người.
“Để anh tự làm.”
Hàn Vân không đáp.
Cô cúi đầu.
Cởi giày cho hắn.
Đặt chân hắn vào chậu nước nóng.
Hai tay nhẹ nhàng hất nước lên mu bàn chân hắn.
Động tác dịu dàng.
Chậm rãi.
Như đang thực hiện một nghi lễ vô cùng quan trọng.
Lâm Thần chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Không nói gì.
Sau khi rửa chân xong.
Hàn Vân đổ nước.
Rồi quay lại đứng trước mặt hắn.
Đầu cúi thấp.
Khẽ nói:
“Anh.”
“Hửm?”
“Em muốn... ngủ cùng anh.”
Lâm Thần nhìn cô.
Khuôn mặt cô đỏ bừng đến tận vành tai.
“Ở đây không tiện.”
Hắn đáp.
“Ông Tống ở phòng bên. Nhà lại chẳng cách âm.”
Hàn Vân cắn môi.
“Vậy... chỉ ôm thôi.”
“Không làm gì cả.”
Lâm Thần im lặng vài giây.
Cuối cùng khẽ gật đầu.
Hai người trải chăn xuống nền phòng khách.
Nằm cạnh nhau.
Hàn Vân nép trong lòng hắn.
Một tay đặt lên ngực hắn.
Tiểu Bạch Xà cuộn bên cạnh.
Lấy chiếc đuôi che kín đôi mắt như cố ý không nhìn.
Tiếng ngáy của ông Tống từ bếp vọng ra.
Hàn Vân nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Hơi thở đều dần.
Còn Lâm Thần...
Vẫn thức.
Hắn nhìn lên trần nhà.
Một khe nứt chạy ngang trần.
Từng giọt nước vẫn chậm rãi rơi xuống.
Tí tách...
Tí tách...
Trong lòng hắn khẽ gọi:
"Hệ thống."
Giao diện hiện lên.
Ký chủ: Lâm Thần
Danh sách: Danh Sách Không Gian (Danh sách số 1)
Điểm Sát Lục: 185
(Sinh tồn mỗi ngày +10. Nhiệm vụ lần đầu săn giết vẫn chưa hoàn thành.)
Ô nâng cấp: 1 (Trống)
Nhật ký hệ thống:
Cuối giao diện xuất hiện thêm một dòng chữ mới.
"Ngày thứ 121. A Hương đã khóc. Cô ấy nói mình mơ thấy Quỷ Dị. Ta hỏi đã mơ thấy gì, nhưng cô ấy không trả lời. Nửa đêm Tiểu Thụ lên cơn sốt. Ta lái xe đi tìm thuốc. Khi quay về... họ đã biến mất. Trong xe chỉ còn một mảnh giấy: 'Xin lỗi.'"
Lâm Thần nhìn chằm chằm hàng chữ ấy.
A Hương... Đã rời đi.
Mang theo đứa bé.
Ký chủ đời trước đi tìm thuốc.
Đến lúc quay lại...
Trong xe chẳng còn ai.
"Đừng mang theo người bị bỏ lại."
Có lẽ...
Cái gọi là "người bị bỏ lại" mà hệ thống nhắc tới...
Không phải A Hương.
Cũng không phải Tiểu Thụ.
Mà là...
Chính ký chủ đời trước.
Người dư thừa...
Là hắn.
Lâm Thần khép giao diện.
Nhắm mắt.
Hàn Vân trong lòng khẽ cựa mình.
Bàn tay cô siết chặt lấy áo hắn.
Lâm Thần ôm cô chặt hơn.
Mặc kệ hệ thống nói gì.
Mặc kệ ký chủ đời trước đã trải qua điều gì.
Hắn tuyệt đối sẽ không để bi kịch ấy lặp lại.
Hàn Vân là người phụ nữ của hắn.
Tiểu Bạch Xà là linh thú khế ước của hắn.
Ông Tống là đồng đội của hắn.
Không ai được tụt lại.
Một người cũng không.