Chương 17: Tiểu Vũ Bị Bắt
Khi Đường Tam thốt lên lời xác nhận về thân phận hồn thú, toàn thân Triệu Vô Cực run lên.
Hắn quả thực kinh hãi. Trời ạ, phạm vi hắn dẫn bọn trẻ đi dạo đâu có quá xa, sao con quái vật bực này lại chui ra được chứ? Sức lực của hắn còn không đủ để nó nhét kẽ răng.
Cúi đầu nhìn mặt đất đã vỡ vụn kia, Triệu Vô Cực hít sâu một hơi. Bàn tay hắn nắm chặt thành quyền, dặn dò Đái Mộc Bạch hãy bảo vệ mọi người cho thật tốt.
Đứng trước Cự Vương Thái Thản, Triệu Vô Cực trông thật nhỏ bé. Hắn chỉ có thể miễn cưỡng nặn ra một nụ cười khó coi để thu hút sự chú ý của nó.
- Ho Ho, Tôn kính Vua Sâm Lâm, chúng ta không hề có ý mạo phạm ngài, chúng tôi lập tức sẽ rời đi...
Lời còn chưa dứt, một bàn tay khổng lồ đã giáng xuống. Triệu Vô Cực vội vàng nhảy sang một bên, trong lòng cảm thấy đắng chát.
Tiểu Vũ đứng giữa đồng đội, vẻ mặt vẫn còn ngây ngẩn.
- Sư huynh, huynh mau đưa Tiểu Vũ tỷ đi mau! Ta sẽ đảm bảo hai người phụ trợ, còn lại mọi người cẩn thận ẩn nấp là được!
Diệp Phi Linh đưa ra quyết định chạy là thượng sách. Vị thầy kia tuy có chút khó ưa nhưng xét về thực lực vẫn có khả năng để họ chạy trốn.
- Được, đưa Vinh Vinh đi trước!
Đường Tam đồng ý. Nhóm đệ tử này căn bản không có khả năng đối kháng với Cự Vương Thái Thản, rời đi để tránh làm vướng chân thầy Triệu là tốt nhất.
Đái Mộc Bạch quyết định ở lại chiến đấu. Hắn liếc nhìn Chu Trúc Thanh, lòng co thắt một trận, sau đó nhảy lên bên cạnh Triệu Vô Cực.
- Bảo ta trốn chạy thì ai chịu làm con rùa rụt cổ thì làm, ta không làm!
- Tên nhóc này, ngươi đúng là điên rồi!
Triệu Vô Cực lắc đầu cảm thán.
Chu Trúc Thanh là người đầu tiên quay trở lại. Nàng ta tung mình theo một đường vòng cung tuyệt đẹp, xuất hiện ngay cạnh Đái Mộc Bạch.
Hành động này cũng đã tỏ rõ thái độ của nàng.
Ngay lập tức, Đường Tam cũng quay trở lại. Đương nhiên, tất cả mọi người đều quay lại.
Cho dù không thể chiến đấu, có chết thì cùng chết.
- Lũ nhóc không nghe lời, trở về trường viết bản kiểm điểm hết cho ta!
Triệu Vô Cực gầm lên hung tợn. Trời ạ, hắn còn chưa lo nổi bản thân. Lần này có liều cái mạng già cũng phải để chúng sống sót!
Tràng cảnh chiến đấu diễn ra vô cùng hỗn loạn. Trữ Vinh Vinh với sự chính xác đáng kinh ngạc tăng cường khả năng tấn công cho Triệu Vô Cực và Đái Mộc Bạch.
Diệp Phi Linh không dám hành động tùy tiện.
Hơn ai hết, nàng biết rõ con quái vật này sẽ không làm hại Tiểu Vũ.
- A! Hự!
Trữ Vinh Vinh nôn ra một ngụm máu. Việc cưỡng chế bản thân tăng cường sức mạnh cho hồn thánh đã khiến nàng hồn lực cạn kiệt.
- Vinh Vinh tỷ cẩn thận một chút!
Diệp Phi Linh nhẹ nhàng phát động hồn lực để chặn đất đá bay tới, sau đó truyền nội lực Huyền Thiên Công cho Trữ Vinh Vinh.
Trong vòng vây cuồng công, việc trở thành một "cây buff máu" cũng không tệ. Hơn nữa, thân phận này cũng vô cùng hợp lý.
- Ca ca, huynh đừng liều mạng với nó, chúng mình dụ nó đi là...
Tiểu Vũ nhỏ giọng nói với Đường Tam.
Cự Vương Thái Thản vẫn tiếp tục tấn công. Chỉ thấy Đường Tam quát lên với Tiểu Vũ, sau đó một mình hắn lao người mang theo ám khí tấn công ngược lại.
Nhưng không kịp nói thêm điều gì nữa, Tiểu Vũ đã lao về phía trước, nắm lấy bàn tay Cự Vương Thái Thản, đẩy Đường Tam ngược trở về phía mọi người.
- TIỂU VŨ!! KHÔNG!!!
Đường Tam gào lên thất thanh. Cự Vương Thái Thản cúi đầu nhìn Tiểu Vũ đang bị nắm trong bàn tay, trong miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ, sau đó "rầm rầm" chạy mất.
- Tiểu Vũ! - Triệu Vô Cực gào lên một tiếng muốn đuổi theo, nhưng lại phát hiện tốc độ của bản thân so với Cự Vương Thái Thản quá chậm. Mà vừa rồi Cự Vương Thái Thản đã gây cho hắn một chấn động mãnh liệt, suýt chút nữa đã phá vỡ Võ Hồn Chân Thân của hắn. Lúc này hồn lực đã gần như cạn kiệt, hắn biết cho dù có đuổi theo cũng không có tác dụng gì.
Đám đệ tử còn lại thở phào nhẹ nhõm, có cảm giác như bản thân vừa trải qua một kiếp nạn. Chỉ riêng Đường Tam là mặt mũi âm trầm.
Triệu Vô Cực không thể cam tâm khi thấy chính đệ tử của mình bị Thái Thản Cự Viên bắt đi, sinh tử không rõ thế nào. Đường Tam chắc chắn cũng không thể chịu nổi.
Cố nén cơn đau nhức trong người, Đường Tam cố gắng đứng dậy, nhưng chưa vững đã lại "oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
- Sư huynh, nước và đậu hủ đây!
Diệp Phi Linh thức thời mang nước cùng đậu hủ cho Đường Tam. Hắn tuy trông có vẻ bình tĩnh, nhưng nội tâm thực sự đang đau đớn vô cùng.
- Cảm ơn! Đường Môn sau này phải dựa vào muội rồi!
Đường Tam nhận lấy đậu hủ, vội vàng cho tất cả vào miệng. Hắn cần bổ sung hồn lực, hắn cần nhiều hơn thế.
Hắn cần thực lực tuyệt đối để có thể cứu Tiểu Vũ yêu dấu.
Triệu Vô Cực lúc này, vì bị phản chấn hồn lực, sắc mặt một mảng xanh đen, hắn nói:
- Cự Vương Thái Thản sao có thể xuất hiện bên ngoài Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cơ chứ. Xin lỗi mọi người, đều do ta kém cỏi không thể ngăn cản, để nó bắt đi Tiểu Vũ. Đường Tam, ngươi, ngươi bình tĩnh đi!
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng Tiểu Vũ bị Cự Vương Thái Thản bắt đi không có khả năng sống sót. Triệu Vô Cực cũng vậy.
- Không, ta không trách ngài, là ta không bảo vệ tốt cho Tiểu Vũ! - Đường Tam sau khi đứng dậy, vẫn cúi đầu, âm thanh rất bình tĩnh, dường như không có một tia cảm xúc ba động nào.