Chương 18: Nhân Diện Ma Chu
Sau đó Đường Tam tiến tới bên cạnh Áo Tư Tạp. Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều không để tâm, chỉ cho rằng Đường Tam cần người bầu bạn, mà Áo Tư Tạp lại là người cùng phòng với hắn. Diệp Phi Linh thì tranh thủ thời gian giúp mọi người khôi phục hồn lực. Âm thanh tiếng đàn du dương vang lên, nhưng nó vẫn không thể nào xua tan đi bầu không khí ảm đạm bao trùm lên đám đệ tử.
Triệu Vô Cực tựa lưng vào gốc cây, thương thế của hắn tuy rằng rất nặng, nhưng may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là hắn cảm thấy có chút kiệt sức.
"Tiểu Áo, ngươi đang làm gì vậy, còn có Đường Tam nữa…!" Lời nói của Triệu Vô Cực vừa dứt, bình nước trên tay Trữ Vinh Vinh đã rơi xuống. Nhưng Đường Tam hành động quá nhanh, từ sau lưng hắn bỗng nhiên mọc ra sáu tấm cánh mỏng manh tựa cánh ve.
"Xin lỗi, Triệu sư phụ! Ta phải đi tìm Tiểu Vũ, cho dù nàng đã chết, ta cũng nhất định phải tìm được thi thể của nàng về!" Trước khi hắn rời đi, mọi người chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt của Đường Tam đỏ rực lên như máu, và họ đột nhiên thấu hiểu được sự bi phẫn tột cùng đang dâng trào trong lòng hắn.
"Mẹ kiếp, các ngươi… Cái tên ngu ngốc bướng bỉnh này! Tức chết ta rồi!!!" Triệu Vô Cực lết thân mình dậy. Áo Tư Tạp liền nhanh chóng ôm vài miếng đậu hũ đến nịnh bợ Triệu Vô Cực, mong muốn ông ấy nghỉ ngơi. Tuy nhiên, hắn lại bị một cái gõ vào đầu.
"Nghỉ cái đầu ngươi! Kiếp trước ta đã tạo cái nghiệp gì không biết nữa!!! Ngươi mau mau biến thêm mấy cái đồ giúp Đường Tam bay bay đó lại đây, chúng ta cùng hắn đi tìm Tiểu Vũ!"
Diệp Phi Linh thu lại võ hồn. Mọi người đều đồng tình với lời Triệu Vô Cực, nhưng họ phải đợi Áo Tư Tạp khôi phục hồn lực. Ngay lập tức, cây đầu tiên đã bị nàng cướp đoạt.
"ÁAAAAAAAA! Nha đầu ngươi cứ chờ đó cho chúng ta!" Triệu Vô Cực nhìn Diệp Phi Linh bay vụt đi mà gào lên. Mẹ kiếp, đám nhóc này thật quá tùy hứng rồi, về đến nơi hắn nhất định phải phạt chết chúng!
"Sư huynh, mong là ta đến kịp!" Diệp Phi Linh thầm nhủ, trong rừng rậm, nàng nhìn theo những vệt cỏ bay lung tung.
Vết tích của cái hố vẫn còn khá mới, hơn nữa những dấu nhọn kia trông thật quen thuộc.
"Nhân Diện Ma Chu?" Khi Diệp Phi Linh bay tới nơi, tại một góc rừng ẩm ướt, nàng nhìn thấy một đứa bé đang bị trói trên mạng nhện. Bộ dáng của nó trông như đang ngủ say, nhưng thực tế lại không phải như vậy.
"Sao lại có người bị trói trên mạng nhện thế này?" Diệp Phi Linh nhớ lại rằng trong nguyên tác hoàn toàn không có chi tiết này.
*Rừm rừm rừm!*
Âm thanh chiến đấu vang lên từ không xa. Diệp Phi Linh không thể quản nhiều, khi Cầm võ hồn vừa hiện ra, nàng lập tức phát động công kích, cắt đứt mạng nhện rồi rời đi. Nàng không hề nghĩ rằng có người bị trói trong mạng nhện của Nhân Diện Ma Chu mà còn có thể sống sót, vì vậy nàng chỉ cắt xuống để lát nữa đem đi chôn cất tạm bợ.
Ngay khi Diệp Phi Linh vừa rời đi, đứa bé đó hé mắt dõi theo bóng hình nàng.
Khi Diệp Phi Linh đến nơi, Đường Tam đã xuất ra võ hồn thứ hai của hắn. Búa Hạo Thiên vung lên choảng một kích mạnh mẽ nhưng Nhân Diện Ma Chu không hề hấn gì, ngược lại nó còn chít chít nổi giận đuổi theo Đường Tam.
"Sư muội, sao muội lại tới đây rồi!" Đường Tam thở hồng hộc. Trận chiến vừa rồi đã khiến hắn tiêu hao quá nhiều sức lực, còn con súc sinh này thì cứ liên tục cản đường, khiến hắn phát điên lên.
Diệp Phi Linh ngậm miệng không trả lời, nàng phát động từng đợt công kích sóng âm để quấy nhiễu Nhân Diện Ma Chu. Hai tay nàng phát động Huyền Ngọc Thủ, ánh sáng lấp lánh chiếu rọi, Tử Cực Ma Đồng hiện rõ từng chi tiết, nhắm thẳng vào bộ phận yếu hại của nó.
"Đa tạ!" Đường Tam cảm động. Hắn biết Diệp Phi Linh đang cố gắng tranh thủ thời gian cho hắn đi tìm Tiểu Vũ, nhưng con Nhân Diện Ma Chu này quá tà ác, Diệp Phi Linh không phải là đối thủ của nó. Cuối cùng, hắn vẫn phải xuất ra ám khí độc môn, trực tiếp bắn chết con yêu vật. Diệp Phi Linh tuy rằng đến hỗ trợ, nhưng lại nằm không trúng đạn. Nàng bị Nhân Diện Ma Chu phun nọc độc. Tuy rằng bản thân nàng kịp thời phong cấm lại chỗ bị trúng độc, nhưng nàng vẫn cảm thấy đau đớn không thể chịu đựng nổi. Nọc độc mang tính ăn mòn như axit này thật sự là một cơn ác mộng kinh hoàng.
"Ngươi hấp thu hồn hoàn đi, mau chóng tìm Tiểu Vũ trở về!" Cố gắng chịu đựng cơn đau rát bỏng nơi vết thương, nàng nhìn Đường Tam chạy tới ngồi cạnh gốc cây, nhìn hồn hoàn Nhân Diện Ma Chu màu tím đang từ từ bay lên, nàng lắc mình đi vào không gian. Quần áo đã rách thì thôi, nàng ăn chút hoa quả gì đó để hồi phục. Mẹ kiếp, bình thường nàng không dám ăn lung tung vì sợ hồn lực bạo phát tăng cấp lại phải đi tìm hồn hoàn. Giờ đây, nàng lại bắt buộc phải ăn, bằng không vết thương kia sẽ đau chết mất.
Thay quần áo xong, nàng bình tĩnh bước ra ngoài. Vừa lúc mọi người cũng đến nơi, xem như mạng sống đã được bảo toàn.
"Hai đứa các ngươi thật là phúc lớn mạng lớn, liệu cái thần hồn đó!" Triệu Vô Cực cằn nhằn. Nhưng khi nhìn lại xác của Nhân Diện Ma Chu, ông kinh hoàng muốn ngăn cản Đường Tam. "Thằng nhóc này lại muốn hấp thu hồn hoàn vượt cực hạn? Điên rồi! Nếu như hắn xảy ra chuyện gì, ta biết ăn nói thế nào với cha hắn đây?"
Đám đệ tử lại cùng lúc tiến lên ngăn cản, Đường Tam lúc này đang trong quá trình hấp thu đương nhiên không thể bị phá đám, bằng không hậu quả phản phệ chết người là không thể nghi ngờ. Giữa lúc không khí căng thẳng như nước sôi lửa bỏng, Mã Hồng Tuấn vô cùng thành thật nhận xét một câu:
"Thầy Triệu, thầy hổ báo như vậy thì ai dám làm gì thầy đâu?"
"Ngươi thì biết cái đếch gì!!!" Triệu Vô Cực gầm lên, vò đầu bứt tai. Mẹ kiếp, nhất định là kiếp trước hắn mắc nợ lũ quỷ này.
Diệp Phi Linh trầm tĩnh nhập định, nhưng cơ thể nàng bắt đầu có dấu hiệu phản kháng.
"Thầy, em tiến nhập cấp 20 rồi!" Diệp Phi Linh ngoái đầu nhìn mọi người, trong lòng cảm thán rằng ăn đòn cũng đáng tội. Nếu không phải bị thương, nàng sẽ không ăn hoa quả, đương nhiên cũng sẽ không tăng cấp nhanh như vậy.
Triệu Vô Cực hai mắt giật giật. Vốn dĩ ông định bụng sẽ về ngay sau khi tìm được Tiểu Vũ, nhưng bây giờ xem ra không thể được rồi…