Chương 3
Bấc đèn nổ lép bép một tiếng.
Ta bước vào nội thất, nhẹ tay vén màn nhìn con trai.
Nó ngủ rất say.
Bàn tay nhỏ nắm lấy góc chăn.
Trở mình một cái, để lộ phần cán gỗ của chiếc roi ngựa nhỏ giấu dưới gối.
Nó đã gọt suốt ba ngày.
Ta tận mắt nhìn thấy nó tìm một cành liễu thẳng tắp, rồi dùng con dao nhỏ cắt giấy của ta, từng chút từng chút gọt thành hình.
Tay bị cứa hai vết.
Nó không khóc.
Chỉ lặng lẽ giấu tay ra sau lưng.
Ta hỏi nó đang làm gì.
Nó đáp:
“Con gọt đũa thôi ạ.”
Một đứa trẻ mới ba tuổi đã học được cách nói dối.
Ta nhẹ nhàng đẩy chiếc roi ngựa trở lại dưới gối, kéo chăn đắp kín cho con.
Sau đó quay ra ngoài, ngồi xuống trước ngọn đèn.
Ta xem từng chỗ cần ký nhận trong sổ bàn giao.
Dòng ghi chú cuối cùng viết:
Từ nay mọi việc trong ngoài phủ đều do Ôn phu nhân quyết định. Người từng phụ trách không được can dự nữa.
Không có một tiếng “phu nhân”.
Chỉ gọi là người từng phụ trách.
Ta cầm bút.
Ngay ngắn ký tên mình ở trang cuối.
Con dấu dùng để xác nhận là tư ấn của riêng ta, không phải ấn tín chủ mẫu.
Ấn tín chủ mẫu nằm dưới đáy hộp trang sức, khóa chung với vài quyển sổ cũ.
Sáng mai, ta sẽ đưa cả chìa khóa, sổ sách lẫn con dấu qua đó.
Không thiếu thứ gì.
Để khỏi bị người khác chỉ trích.
Ký xong, ta lấy lá thư hòa ly dưới nghiên mực ra.
Mở lại xem một lần nữa.
Những điều cần viết đều đã ghi rõ.
Danh mục của hồi môn ta thuộc lòng.
Từng khoản đều được liệt kê phía sau.
Đôi Đông Hải minh châu đã đưa cho Ôn thị, ta ghi riêng một mục về nơi lưu lạc của nó, không tính vào phần của hồi môn mang về nữa.
Những thứ khác cũng chẳng có gì đáng tranh đoạt.
Chỉ có một điều.
Ta đã đồ lại hai lần.
“Con trai sinh ra là Tiêu Yến. Sau khi hòa ly, sẽ theo họ mẫu thân là hộ Thẩm.”
Cái tên Tiêu Yến là do ta đặt.
Chữ “Yến” mang ý nghĩa trời trong ngày đẹp, biển yên sông lặng.
Tiêu Hành Dực không biết.
Mà cũng chưa từng hỏi.
Ta gấp lá thư hòa ly lại, cho vào phong thư rồi đặt bên gối.
Hiện giờ vẫn chưa phải lúc đưa nó ra.
Trước đó, ta còn phải làm một việc.
Ngày mai là ngày bổ sung gia phả tại từ đường.
Con trai ta bị xếp ở vị trí thứ hai.
Con trai Ôn thị được ghi là đích trưởng.
Chuyện này ta không ngăn được.
Nhưng ta có thể khiến quyển gia phả ấy từ nay về sau không còn liên quan gì đến mẹ con ta nữa.