Chương 4
Ta thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, từ viện của Ôn thị bên cạnh thấp thoáng truyền đến tiếng cười.
Có lẽ Tiêu Hành Dực đã qua đó rồi.
Giờ này, chàng chưa từng đến chỗ ta.
Trước kia cũng chẳng thường đến.
Chỉ có một lần.
Khi Tiêu Yến sốt cao.
Ta ôm con đứng trong viện chờ phủ y.
Đèn lồng dưới hành lang đều đã tắt, cả sân chỉ còn một ngọn đèn leo lét.
Tiêu Hành Dực từ viện của Ôn thị trở về.
Đi ngang cổng viện của ta.
Bước chân chàng khựng lại trong chốc lát.
Nhưng không bước vào.
Ngày hôm sau, chàng sai người đưa tới một hộp yến sào thượng hạng.
Đặt ở phòng canh cổng.
Đến một lời nhắn cũng không có.
Thứ như yến sào, bên Ôn thị ngày nào cũng có.
Mỗi tháng đều được xuất từ kho phủ.
Còn ta, chỉ nhận được duy nhất một hộp ấy.
Những chuyện đó, trước đây ta luôn ép mình không nghĩ đến.
Ta vẫn luôn tìm lý do thay chàng.
Giữa thầy và trò vốn nên giữ lễ quân tử.
Tính chàng lạnh nhạt, không giỏi biểu đạt.
Chàng còn trẻ, lại là Hầu gia, không dễ buông bỏ thể diện.
Rồi sẽ có ngày tốt hơn.
Sáu năm rồi.
Cũng nên đủ rồi.
Ngoài cửa sổ, gió đêm nổi lên.
Ta nghe thấy Tiêu Yến trở mình trong chăn, mơ màng gọi một tiếng:
“Mẫu thân...”
Rồi lại chìm vào giấc ngủ say.
Ta khép mắt.
Ngày mai.
Trước tiên phải đến từ đường.
...
Trời còn chưa sáng, Hỉ Thước đã vào bẩm báo.
“Phu nhân, ma ma bên chỗ Ôn phu nhân sang hỏi. Hôm nay là ngày bổ ghi gia phả ở từ đường, y phục mới của hai vị tiểu công tử được may cùng một đợt. Ý của Ôn phu nhân là để hai vị công tử mặc giống nhau khi đến từ đường.”
Ta đang chải tóc cho Tiêu Yến, trong tay cầm một sợi dây nhỏ.
Ôn thị quả thực suy tính chu toàn.
Hai đứa trẻ mặc giống hệt nhau đứng trong từ đường, người ngoài chỉ nhìn thấy thứ tự, không nhìn ra đích thứ.
“Tiêu Yến mặc y phục của mình.”
Hỉ Thước đáp một tiếng, rồi hạ giọng:
“Phu nhân, Ôn phu nhân còn nói hôm nay các vị trưởng bối trong tộc đều đến dự lễ, muốn mời phu nhân ngồi bên cạnh nàng ấy, cũng tiện có người chăm sóc lẫn nhau.”
Suốt sáu năm từ khi vào phủ, trong những buổi yến tiệc của tông tộc, vị trí ta ngồi vẫn luôn là ghế chủ tọa.
Ta đặt chiếc lược xuống, buộc lại đai áo cho Tiêu Yến.
“Bộ y phục ấy không cần nhận. Ai mang đến thì bảo người đó mang về.”
Hỉ Thước cúi đầu lĩnh mệnh.