Đèn Lạnh Soi Giấc Mộng Xưa

Chương 5

Chương 5
Tiêu Yến ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi ta:
“Mẫu thân, hôm nay chúng ta đi đâu vậy?”
“Đến từ đường.”
“Để làm gì ạ?”
“Để ghi tên con vào gia phả của gia tộc.”
Thằng bé suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Phụ thân cũng đi sao?”
Ta không trả lời ngay.
Tiêu Yến liền không hỏi nữa.
Từ rất lâu trước đây, nó đã học được điều ấy.
Phàm là những câu hỏi liên quan đến phụ thân, chỉ cần ta im lặng quá một nhịp thở, nó sẽ tự mình nuốt lại lời muốn nói.
Mới ba tuổi, mà đã hiểu được rất nhiều chuyện.
Trước cửa từ đường, vài vị trưởng bối trong tộc đã đến từ sớm.
Tiêu Hành Dực mặc thường phục màu huyền thanh, đứng dưới hành lang. Ôn thị đứng sau hắn nửa bước, tay dắt con trai nàng ta là Tiêu Hiển.
Tiêu Hiển mặc cẩm bào mới tinh, trên vạt áo thêu kỳ lân bằng chỉ vàng. Đó là loại vải năm nay Hầu phủ đặc biệt đặt từ Cục Dệt Giang Nam.
Còn Tiêu Yến mặc chiếc áo bông xanh do chính tay ta may.
Sạch sẽ, chỉnh tề.
Không có hình kỳ lân.
Ta dẫn Tiêu Yến bước tới.
Tiêu Hành Dực nhìn ta một cái, ánh mắt dừng trên mặt ta thoáng chốc rồi dời đi.
“Đều đã đến đủ rồi.”
Hắn nói với tộc trưởng.
Tộc trưởng mở gia phả ra.
Người đầu tiên được đọc tên là Tiêu Hiển.
“Trưởng tử của Tĩnh Viễn Hầu Tiêu Hành Dực, Tiêu Hiển, sinh tháng Chín năm Vĩnh An thứ sáu.”
Ngòi bút hạ xuống giấy.
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Sau đó đến Tiêu Yến.
“Thứ tử của Tĩnh Viễn Hầu Tiêu Hành Dực, Tiêu Yến, sinh tháng Sáu năm Vĩnh An thứ sáu.”
Sinh tháng Sáu, xếp làm thứ tử.
Sinh tháng Chín, lại được xếp làm trưởng tử.
Tộc trưởng đọc xong.
Một vị đường thúc khẽ nhíu mày, môi động đậy như muốn nói điều gì, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Ta cúi đầu nhìn Tiêu Yến.
Thằng bé đứng rất thẳng, hai tay ngoan ngoãn buông bên người.
Nó không hiểu trưởng tử và thứ tử khác nhau thế nào.
Nhưng nó nhìn thấy Tiêu Hiển đứng bên cạnh Tiêu Hành Dực, còn mình lại đứng sau lưng ta.
Nó nhìn thấy Tiêu Hành Dực dắt Tiêu Hiển bước lên bậc thềm, tự tay dẫn nó dập đầu trước gia phả.
Đến lượt nó.
Tiêu Hành Dực chỉ hơi nghiêng người, nói với ta:
“Nàng đưa nó lên đi.”
Ta nắm tay Tiêu Yến bước lên thềm đá.
Bậc thềm rất cao, chân nó lại ngắn, mỗi bước đều phải cố sức.
Ta cúi người bế nó lên.
Tiêu Yến ôm cổ ta, nhỏ giọng hỏi:
“Mẫu thân, trong cuốn sổ đó, con đứng thứ mấy?”
“Thứ hai.”
Nó im lặng một lúc.
“Đệ đệ nhỏ hơn con, vì sao lại đứng trước con?”
Ta đặt nó xuống trước bàn thờ Phật, chỉnh lại cổ áo cho nó.
“Bởi vì phụ thân con sắp xếp như vậy.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất